Hành trình AFF 2008 (P.2): Điều kì diệu

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 6 - ngày 03/11/2017

Series Hành trình AFF 2008:

Phần 1: Từ trong vụn vỡ

Hãy cùng nhớ lại những người hùng đã kề vai sát cánh với Henrique Calisto để lập nên chiến công AFF Suzuki Cup 2008 …

AFF2008 3

Đứng trước khung gỗ là bức tường vững chãi mang tên Dương Hồng Sơn, người từng được Goal.com điền tên vào top 10 thủ môn xuất sắc nhất châu lục, sánh ngang với những cái tên lừng danh như Mark Schwarzer (Australia), thủ thành vốn khá quen mặt tại Premier League hay người hùng của Hàn Quốc tại World Cup 2002, Lee Woon-Jae. Bình về những phẩm chất tuyệt vời của Hồng Sơn, trang GOAL viết: “Tuy khá nhỏ con nhưng Hồng Sơn lại sở hữu rất nhiều tố chất của một thủ môn xuất sắc, như khả năng ra vào hợp lý và phán đoán tình huống cực kỳ chuẩn xác, khiến mọi tiền đạo đều nản lòng khi đối mặt với Sơn.” Năm 2008 thực sự là một năm thành công rực rỡ trong sự nghiệp của thủ thành xứ Nghệ, sau khi cùng ĐT Việt Nam giành chức vô địch AFF Suzuki Cup 2008, anh còn được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu này. Và đến tháng 1/2009, Hồng Sơn còn vinh dự trở thành “Quả bóng vàng Việt Nam” 2008. 

Nói về bộ tứ vệ ở hàng thủ. Huỳnh Quang Thanh với khả năng công thủ toàn diện là cái tên chắc suất bên hành lang cánh phải; sau bàn thắng vào lưới UAE tại ASIAN Cup 2007, biên tập viên John Duerden của Goal.com từng nhận xét về anh như sau: "Bên cạnh khả năng đánh chặn mạnh mẽ, Huỳnh Quang Thanh còn có thể tham gia tấn công rất tốt. Ngay cả khi phải đối diện với một đối thủ đáng sợ là Nhật Bản, cầu thủ này vẫn thi đấu rất chững chạc". Tại AFF Cup 2008, HLV Calisto đã không dưới 1 lần khẳng định Quang Thanh là một trong những cầu thủ đẳng cấp nhất ở ĐTQG, ông cũng tuyên bố sẵn sàng để mọi cầu thủ khác dự bị vì chàng trai gốc Sài Thành. Trên sân cỏ, Quang Thanh luôn thi đấu rất thông minh, cộng với tinh thần quyết liệt, lối chơi không ngại va chạm và sự đa năng khi có thể thi đấu ở cả vị trí hậu vệ lẫn tiền vệ cánh, đã biến anh trở thành một trong những cái tên không thể thiếu trong chiến công năm 2008. Án ngữ cánh trái là một Đoàn Việt Cường với lối chơi bền bỉ và hỗ trợ tấn công xuất sắc, ngoài ra ở Cường còn có sự đa năng khi có thể chơi tốt ở cả vị trí tiền vệ trụ, hậu vệ phải và tiền vệ cánh, Cường “Dusit” chính là một trong những cái tên gây ra nhiều tiếc nuối nhất đối với người hâm mộ bóng đá Việt Nam, khi đã để cho cuộc sống phức tạp bên ngoài sân cỏ ảnh hưởng đến phong độ và tụt dốc không phanh.

Ở trung tâm hàng phòng ngự là “cặp trung vệ vàng” Vũ Như Thành và Lê Phước Tứ. Tại AFF Cup 2008, Phước Tứ được đánh giá là hòn đá tảng ở trung tâm hàng phòng ngự đội tuyển Việt Nam nhờ lối chơi mạnh mẽ và quyết đoán. Có chiều cao khá tốt (1m78), Phước Tứ sẵn sàng hóa giải mọi đường bóng bổng nhắm tới cái đầu của các tiền đạo đối phương. Không những thế, với sức mạnh thể chất tuyệt vời, tinh thần chiến binh và quyết tâm chiến thắng không bao giờ vơi cạn trong bất kỳ tình huống nào đã biến cầu thủ sinh năm 1984 trở thành một chốt chặn rất khó bị vượt qua. Người còn lại, Vũ Như Thành cũng đã thể hiện một phong độ vô cùng tuyệt vời, có thể nói, AFF Cup 2008 chính là giải đấu hay nhất của Thành. Danh hiệu Quả bóng bạc mà trung vệ đội tuyển Việt Nam được bầu chọn sau đó là sự khẳng định đẳng cấp số 1 của anh trong số các trung vệ nội. Khả năng chỉ đạo hàng thủ, tư duy chơi bóng cấp tiến, cùng tầm ảnh hưởng lên tập thể chính là những phẩm chất tinh túy nhất của trung vệ  gốc Nam Định tại AFF Cup 2008. Sự xuất sắc của Thành “kếu” càng được khẳng định khi anh được đề cử danh hiệu Quả bóng Vàng châu Á 2008 cùng với Park Ji Sung (Hàn Quốc), Tim Cahill (Úc),… Anh là cầu thủ Việt Nam đầu tiên và duy nhất cho đến nay có được vinh dự cao quý này.

AFF2008 2

Ở tuyến giữa, những cái tên đã để lại dấu ấn đậm nét nhất trong số 8 tiền vệ mà Calisto mang đến AFF Suzuki Cup bao gồm Phan Văn Tài Em, Nguyễn Minh Phương, Lê Tấn Tài, Nguyễn Vũ Phong, Phạm Thành Lương và Nguyễn Minh Châu.

Có thể nói, Phan Văn Tài Em và Nguyễn Minh Phương là một trong những cặp tiền vệ trung tâm xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Việt Nam, với nền tảng kỹ thuật hoàn hảo và nhãn quan chiến thuật sắc bén. Trong chức vô địch AFF Cup 2008, người hâm mộ sẽ mãi nhớ đến cú đánh đầu lịch sử của Công Vinh vào lưới Thái Lan, hay một Minh Phương tài hoa với những đường chuyền như đặt cho đồng đội ghi bàn, và một ‘’phù thủy’’ Calisto trên băng ghế huấn luyện. Nhưng, vẫn còn đó một người vẫn âm thầm, lặng lẽ cống hiến mà ít được mọi người biết đến, đó chính là Phan Văn Tài Em. Trong trận đấu, khán giả khó lòng thấy Tài Em tỏa sáng. Nhưng như Calisto nói, Tài Em chính là buồng phổi của cả đội. Anh hoạt động như con thoi, lên công về thủ, chỗ nào có điểm nóng là y như rằng có Tài Em. Khi Minh Phương thể lực không đảm bảo, gần như một mình Tài Em bằng kinh nghiệm của mình dẫn dắt các đồng đội khác tạo ra được sự ổn định ở trục giữa. Chính vì vậy mà HLV Peter Reid của ĐT Thái Lan đã phải thốt lên rằng: “Tôi chưa thấy tiền vệ nào ở AFF Cup lại chơi hay như Tài Em. Cậu ta chính là bệ phóng cho chiến thắng của Việt Nam tại AFF Cup 2008’’. 

Còn Nguyễn Minh Phương,với pha đá phạt tuyệt vời cho Công Vinh đánh đầu ghi bàn thắng lịch sử trên sân Mỹ Đình, tên tuổi của anh sẽ mãi được nhắc đến như là một trong những cầu thủ kiến tạo hay nhất của bóng đá Việt Nam. Dù chỉ cao khoảng 1m70, nhưng trên sân anh luôn là nhân vật trung tâm. Mọi đường bóng đều được đưa qua đôi chân đầy nhạy cảm và tinh tế cùng nhãn quan chiến thuật tuyệt vời của tiền vệ tài hoa này. Khả năng kiến tạo của anh rất đa dạng, có thể chuyền dài, chọc khe, tạt bóng và những quả tạt bằng mu lai má đã trở thành “đặc sản” với quỹ đạo khó chịu, gây khó khăn cho hàng phòng ngự đối phương. Nhà báo Trần Hải (Thể thao & Văn hóa) từng có những lời nhận xét rất chính xác và đầy đủ về  Minh Phương như sau: "Tôi đánh giá Minh Phương là cầu thủ chơi bóng có tư duy, một tư duy chơi bóng cấp tiến của bóng đá Việt Nam trong khoảng 20 năm đổ lại. Trước đây người ta hay ví Minh Phương với Nguyễn Hồng Sơn nhưng cái cách họ chơi bóng khác nhau. Minh Phương xuất phát từ hậu vệ phải cho đến khi được Calisto kéo vào giữa sân và thành công mỹ mãn với vai trò của một tiền vệ tổ chức, có khả năng chuyền bóng một phát ăn ngay. Từ thành công ở ĐT.LA, tới Đà Nẵng cho tới các cấp độ ĐTQG, Minh Phương đã cho thấy vai trò rất lớn của mình mà bóng đá Việt Nam cứ khoảng 15 năm sẽ sản sinh ra một cầu thủ như thế". HLV Henrique Calisto cũng đánh giá rất cao cậu học trò của mình: “Là cầu thủ thông minh, khéo léo và sáng tạo, Minh Phương không chỉ hiểu tôi cần cậu ấy chơi như thế nào trên sân, ở mỗi trận đấu cụ thể, mà còn hiểu từng đồng đội để có thể tung ra những đường chuyền tốt nhất cho họ.”

Nói về Lê Tấn Tài, không có biệt danh nào hợp hơn với Tấn Tài ngoài 2 từ "máy chạy". Thể lực sung mãn và lối chơi đa năng của tiền vệ người Khánh Hòa khiến anh được ví như người không phổi. Nhiều người vẫn nghĩ rằng, HLV Calisto sẽ không sử dụng Tấn Tài ở vòng bán kết và chung kết AFF Cup 2008, khi ở vòng bảng, Thành Lương đã chơi quá xuất sắc và tạo niềm tin tuyệt đối với người hâm mộ. Tuy nhiên, ngay từ trận bán kết lượt đi hoà Singapore hay ở trận lượt về, Lê Tấn Tài liên tục được tung ra sân và anh đã thi đấu với tất cả sức lực, tinh thần của mình cho sự kỳ vọng đó của thầy Calisto. Trong hai trận chung kết đi - về gặp Thái Lan, Lê Tấn Tài đã thi đấu với nỗ lực tuyệt vời, khẳng định tài năng của mình, chứng tỏ sự chọn lựa của HLV người Bồ là không hề sai. Hai bàn thắng trong trận lượt đi gặp Thái Lan ngay tại sân nhà của họ ở Bangkok, Tấn Tài đều ghi dấu ấn với 2 đường chuyền quan trọng. 

Nếu tại World Cup 2006, ĐTQG Italia sở hữu một “thần tài” Fabio Grosso, người đã có những khoảng khắc tỏa sáng xuất thần để góp công lớn vào chức vô địch thế giới của Azzurri trong sự tàn phá khủng khiếp mà cơn bão Calciopoli gây ra, thì tại AFF Suzuki Cup 2008, ĐTQG Việt Nam cũng có Nguyễn Vũ Phong đảm nhiệm vai trò “người hùng của những khoảng khắc vàng” như hậu vệ trái người Italia từng thể hiện trên đất Đức. Trong hành trình đến đỉnh vinh quang, tuyển Việt Nam ghi tất cả 11 bàn thắng, trong đó Vũ Phong đứng đầu với 3 lần lập công. Những cú đá "mu lai chân phải" cực kì mạnh và hiểm; kỹ thuật cá nhân xuất sắc, thường trình diễn những pha đột phá, qua bóng "nhanh như gió", cộng vào đó là sự "lỳ lợm" và dai sức, đó chính là những dấu ấn đậm nét nhất của cầu thủ đất Vĩnh Long tại AFF Suzuki Cup 2008. Với cú đúp vào lưới Malaysia, Vũ Phong đã giúp Việt Nam đặt một chân vào bán kết khi mà trận còn lại chúng ta chỉ phải gặp Lào. Bàn thắng của anh đã thay đổi tất cả, đưa Việt Nam từ chỗ đá vòng loại cực kỳ vất vả và thiếu thuyết phục, trong đó có trận thua hoảng loạn trước Thái Lan, tới chỗ thoát xác để chơi tưng bừng trong 4 trận đấu ở bán kết và chung kết. Điều đáng nói hơn cả là khi đó, Vũ Phong chỉ được vào sân từ ghế dự bị chứ không nằm trong số các cầu thủ được HLV Calisto đặt niềm tin tuyệt đối để chơi từ đầu. Vũ Phong chỉ là sự lựa chọn xếp sau những cầu thủ chạy cánh khác như Thành Lương và  Bảo Khanh. Cũng phải tới khi có được 2 bàn thắng quyết định đó, Vũ Phong mới bắt đầu được đá chính và sau đấy cả Thành Lương đang rất “hot” cũng buộc phải nhường vị trí bên hành lang phải cho cầu thủ người Vĩnh Long, khi ông Calisto xoay sang sơ đồ chiến thuật 4-5-1 với việc giành hẳn một suất đá cánh trái cho Công Vinh.

AFF Cup 2008 cũng là giải đấu đầu tiên của tài năng trẻ Phạm Thành Lương trong màu áo đội tuyển Việt Nam, nhưng tiền vệ này đã đóng góp đến 2 bàn thắng và để lại những dấu ấn sâu đậm bằng lối chơi kỹ thuật cùng sự tinh quái của anh.  Tuy có vóc dáng khá nhỏ con, nhưng Lương Dị có thể càn lướt qua nhiều cầu thủ đối phương, lăn xả không biết mệt để tạo ra những đường chuyền tinh tế cho đồng đội lập công, hay chính bản thân anh cũng tỏa sáng với bàn thắng đẹp mắt vào lưới Malaysia. Năm ấy, Thành Lương ăn mừng bàn thắng theo một cách rất đặc biệt. Anh lấy ra một lá quốc kỳ nhỏ được chuẩn bị sẵn trong tất, căng lên vừa chạy vừa ăn mừng (Huy Toàn sau này cũng có những pha ăn mừng đúng kiểu của Thành Lương năm 2008).

Giống như Thành Lương, AFF Cup 2008 cũng là giải đấu lớn đầu tiên của Minh Châu trong màu áo đội tuyển Việt Nam. Có thể noi, sức càn lướt của Minh Châu mang đến những giải pháp giúp thầy trò HLV Calisto đi đến cái đích cuối cùng. Mặc dù chưa có nhiều kinh nghiệm trận mạc, nhưng điều đáng ngạc nhiên là ở giải đấu này, Minh Châu thi đấu rất chững chạc ở tuyến giữa. HLV Calisto đánh giá rất cao nền tảng thể lực cực tốt cùng lối chơi lăn xả, không ngại va chạm của Minh Châu. Và cũng từ AFF Cup 2008, Minh Châu đã được NHM đặt cho biệt danh “Người không phổi”. 

Hàng tiền đạo cũng đã để lại những dấu ấn khó phai trong lòng NHM Việt Nam.

AFF2008 1

Mặc kệ bao lời chê bai, dè bỉu, từ lâu cái tên Lê Công Vinh đã được thừa nhận như một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của bóng đá Việt Nam và Đông Nam Á với 13 năm khoác áo đội tuyển quốc gia, 85 trận đấu, 51 bàn thắng, và những kỷ lục mà còn rất lâu nữa mới có người phá được. Tiền đạo xứ Nghệ (cùng Lê Huỳnh Đức, Phạm Thành Lương) cũng là số ít cầu thủ từng 3 lần nhận danh hiệu quả bóng vàng Việt Nam vào các năm 2004, 2006 và 2007. Tại vòng bảng của AFF Cup 2008, anh thi đấu không quá ấn tượng và cũng không có được bàn thắng nào. Đến trận bán kết lượt về trước Singapore, Công Vinh mới để lại dấu ấn bằng pha đi bóng vượt qua sự truy cản của hậu vệ chủ nhà, sau đó "dọn cỗ" giúp Quang Hải ghi bàn duy nhất mang về chiến thắng. Nhưng chỉ cần một cú lắc đầu điệu nghệ trong tư thế cực khó sau đường chuyền của Minh Phương - đưa bóng vào lưới Thái Lan, khiến thủ Thành Kosin Hathairattanakool chỉ còn biết tuyệt vọng nhìn quả bóng rơi thẳng xuống góc xa khung thành trong trận chung kết lượt về trên sân Mỹ Đình - cũng đủ để tiền đạo xứ Nghệ giúp cho ĐTQG Việt Nam tạo nên lịch sử. 

Người ta thường quan niệm 13 là con số mang đến sự xui xẻo, nhưng trong chiến tích AFF Cup 2008, chính một cầu thủ mang áo 13 lại trở thành người mở đường cho Việt Nam chạm đến vinh quang, anh tên là Nguyễn Quang Hải. Tuy cầu thủ quê Khánh Hòa chỉ sắm vai dự bị trong đội hình ĐT Việt Nam, nhưng với bàn thắng vào lưới Singapore trong trận bán kết, anh đã trở thành một người hùng thật sự. Một thời gian dài sau này, các bản tin thể thao đã sử dụng hình ảnh Quang Hải ăn mừng bàn thắng năm đó làm hình hiệu của chương trình.

Người còn lại là Nguyễn Việt Thắng, có thể nói, vai trò của anh tại AFF Cup 2008 không chỉ nằm ở nhiệm vụ ghi bàn mà còn ở khả năng tham gia vào lối chơi chung bằng sức càn lướt, tì đè và chạy chỗ chiến thuật của mình. Chính vì vậy, tuy chỉ ghi được một bàn thắng, nhưng Việt Thắng vẫn xứng đáng được ghi công đầu trong chiến tích của thầy trò HLV Calisto.

Thế nhưng, tất cả các nhận định trên chỉ là những lời tán dương đầy mĩ từ mà người ta dùng để tung hô đội hình năm ấy sau khi AFF Suzuki Cup 2008 kết thúc với chức vô địch thuộc về ĐTQG Việt Nam. Còn trước đó, như đã đề cập ở kì 1 của bài viết, những con người tài năng được nhắc tên ở trên lại chính là tâm điểm của vô số gạch đá và chỉ trích từ dư luận ở cả trong lẫn ngoài nước sau 3 trận vòng bảng. Thậm chí, có người còn nhận xét đây chính là “giải đấu tệ nhất” của ĐT Việt Nam từ trước đến nay.

Có thể tóm tắt lại những gì mà người ta la ó, chê bai thầy trò ông Calisto qua những chữ sau: Thủ kém, công cùn, tuyến giữa bế tắt và lối chơi tù túng. (Xem lại kì 1 để rõ hơn)

Cơn mưa gạch đá mà ĐTQG Việt Nam phải nhận đã dẫn đến khá nhiều hệ quả tiêu cực, tiêu biểu là việc HLV Henrique Calisto tuyên bố không muốn làm việc với cánh báo chí Việt Nam: “Tuyển Việt Nam hoà và thua, các bạn phê khán, chúng tôi thắng và lọt vào bán kết các bạn cũng phê phán. Như vậy, các bạn thiếu sự tôn trọng chúng tôi và tôi không thể hợp tác cùng các bạn

Mặc dù trong sáu đời HLV ngoại trước đó của đội tuyển Việt Nam, cũng đã có những trường hợp HLV từ chối trả lời phỏng vấn báo chí, nhưng chỉ là với cá nhân một vài phóng viên hay một số tờ báo riêng lẻ, còn Calisto là người đầu tiên công khai tẩy chay cả tập thể báo chí.

AFF2008 4

Điều này đã khiến ông phó trưởng đoàn khi đó là Nguyễn Lân Trung vội vã giải thích:

HLV Calisto đang rất cô đơn, sau khi trở về Việt Nam ông đã tìm đọc các bài báo nói về tình hình đội tuyển trong thời gian ở Phuket – Thái Lan và ông không hài lòng với một số bài báo chỉ trích đội tuyển thái quá. Như các bạn biết đấy, đội tuyển Việt Nam đã phải liên tiếp đối đầu với Thái Lan và Malaysia trong hoàn cảnh khó khăn về mọi mặt, tuy vậy chúng tôi đã nỗ lực và giành được kết quả ngoài mong đợi. Việc đội tuyển Việt Nam lọt vào bán kết là thành quả đáng ghi nhận của BHL và các tuyển thủ”.

Tôi đã tìm hiểu vì sao HLV Calisto lại phản ứng như thế và được biết ông ấy có đọc một số bài báo đánh giá các hậu vệ và tiền đạo Việt Nam thi đấu kém hiệu quả. Tuy nhiên, các bạn thấy đấy, những bàn thua của chúng ta trước tuyển Thái Lan và Malaysia đều là từ những tình huống cố định, ngoại trừ pha ra vào không hợp lý của thủ môn Hồng Sơn. Còn về hàng tiền vệ và tiền đạo cũng bắt đầu ghi bàn và hỗ trợ đồng đội khá tốt. Vì vậy, theo tôi, thay vì chỉ trích, các bạn nên ủng hộ HLV trưởng Calisto trong thời điểm này, cùng động viên đội tuyển tập luyện tốt, giành chiến thắng trong trận đấu tới với Singapore”.

Sau khi chật vật vô cùng với vả mới có thể vượt qua được vòng bảng, Việt Nam đã phải chạm trán với ngay nhà đương kim vô địch Singapore ở trận bán kết. Màn trình diễn ấn tượng của đội bóng đảo quốc sư tử khiến báo giới Singapore thậm chí còn tự tin tuyên bố, đội bóng nước này đã vượt qua trình độ Đông Nam Á. Trong khi đó, ĐTVN chỉ “lết” vào bán kết sau những trận đấu trầy trật và phải nhờ đến cả thần may mắn.

"Về sân nhà, chúng tôi lại thấy lo lắng hơn cả khi thi đấu trên đất khách. Chỉ mong người hâm mộ hiểu và cổ vũ nhiệt tình cho đội tuyển, nếu không chẳng có lòng nào mà đá với Singapore khi tâm lý sợ thua đang bao trùm các thành viên". Tiền vệ Nguyễn Vũ Phong tâm sự.

Không chỉ Vũ Phong, mà Như Thành, Minh Đức, Công Vinh cũng không tìm được trạng thái tâm lý cân bằng nhất. Đặc biệt là Công Vinh, sau cú sốc không ghi được bàn thắng nào qua 3 trận vòng bảng, anh đang đánh mất sự tự tin của một tiền đạo hàng đầu.

Trước động thái không lấy gì làm tích cực từ phía đội tuyển, lãnh đạo VFF đã phải thân hành lên Mỹ Đình để động viên, "lên dây cót" tinh thần cho toàn đội. Hôm 13/12/ 2008, cả Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ, TTK Trần Quốc Tuấn đều có mặt để bắt tay chúc mừng từng tuyển thủ.

Trước khi buổi tập bắt đầu, các lãnh đạo VFF cũng có cuộc trò chuyện rất lâu cùng HLV Calisto. Theo ông Lân Trung, "Mọi khúc mắc về tâm lý của HLV Calisto đều đã được giải quyết ổn thoả". Ông "Tô" đã nhận được lời đảm bảo cho chiếc ghế HLV của mình trong bất kỳ trường hợp nào (kể cả thất bại trước Singapore).

Quan trọng hơn, ông Trung cũng khẳng định: "Một phần nội dung cuộc trò chuyện xoay quanh vấn đề chỉnh sửa mục tiêu tại AFF Cup. Lãnh đạo Liên đoàn đã quyết định không đặt nặng chuyện thành tích nữa".

Động thái này của lãnh đạo VFF được dư luận đánh giá rất cao. Trong buổi tập ngày 14/12, tác động tích cực từ những biến chuyển tâm lý đã giúp hạ nhiệt bầu không khí căng thẳng bao trùm ĐTVN và đưa HLV Calisto trở lại trạng thái tâm lý cân bằng sau chuỗi ngày dài vật lộn trong nỗi bất an trước áp lực thành tích.

AFF2008 5

Nói về phía Singapore, khi chỉ phải đối đầu với một Việt Nam đang bất ổn, họ đã tỏ ra vô cùng tự tin về một chiến thắng dễ dàng. Trong buổi họp báo trước trận, HLV Avramovic khẳng định: “Tôi không quan tâm đến việc ĐTVN sẽ chơi như thế nào. Bởi dẫu sao, thắng lợi cuối cùng vẫn thuộc về đội tuyển Singapore. Mỹ Đình hay Jakarta thì cũng vậy thôi. Chúng tôi là đương kim vô địch và ĐTVN sẽ phải chịu áp lực rất nặng khi đối mặt với một thách thức lớn như vậy”.

Tiếp lời ông thầy, trung vệ Daniel Bennett cũng tỏ ra vô cùng lạc quan trước trận bán kết trên đất khách. Theo Bennett, hai trận giao hữu trước thềm AFF Cup đã khẳng định sự vượt trội của Singapore so với Việt Nam. “Singapore sẽ thắng, bởi phong độ và tinh thần của các cầu thủ tốt hơn hẳn so với Việt Nam. Thậm chí, tôi cũng không thấy việc nghiên cứu băng ghi hình các trận đấu của ĐTVN là quá quan trọng. Chúng tôi đã có phương án bắt bài đội tuyển của các bạn”, Bennett khẳng định.

Nhưng HLV Henrique Calisto đã đáp trả một cách vô cùng tự tin, mặc kệ những tín hiệu tiêu cực đang bày ra rõ ràng trước mắt: “Người hâm mộ Việt Nam không tin vào đội tuyển, họ coi chiến thắng trước Singapore là điều kì diệu, nhưng với sự chuẩn bị chu đáo hiện tại, ĐTVN đủ sức biến điều kì diệu trở thành sự thực,” “Thầy Tô” quả quyết. “Cách chuẩn bị trận đấu của Singapore sẽ tác động tích cực với ĐTVN. Những trận đấu vòng bảng, ĐTVN chơi chưa được như ý. Nhưng về sân nhà, chúng tôi sẽ khiến Singapore phải bất ngờ”.

Vì ông “Tô” đã tỏ ý không muốn tiết lộ về lối chơi mà đội tuyển Việt Nam sẽ sử dụng trong trận đấu với đội bóng đến từ đảo quốc sư tử qua lời giải thích mập mờ “Lối chơi của ĐTVN sẽ được thay đổi cho phù hợp với diễn biến trận đấu để đảm bảo chắc chắn thắng lợi”, người ta chỉ có thể đưa ra các suy đoán về những dự định của ông qua các biểu hiện trên sân tập. Tiêu biểu là việc để cho Phước Tứ thay thế Minh Đức trong vai trò người đá cặp với Như Thành và tiếp tục đặt niềm tin vào Lê Công Vinh với tư cách là khẩu trọng pháo của hàng công, mặc cho phong độ tệ hại mà tiền đạo này đã thể hiện từ đầu giải đấu. Đồng thời, HLV người Bồ còn chỉ đạo các học trò chú trọng vào hai bài tập chủ lực: Chống bóng bổng và dứt điểm.

Nhưng có một điều mà không ai có thể nghi ngờ, đó chính là việc toàn bộ các cầu thủ đều sẽ bước vào trận đấu này với tinh thần quyết thắng, cùng với đó là quyết tâm chứng tỏ khả năng và tham vọng của ĐTQG Việt Nam với người hâm mộ nước nhà và bóng đá khu vực.

Không rõ thầy “Tô” đã chuẩn bị và dự tính những gì trong các buổi tập trước trận bán kết với Singapre. Nhưng có thể thấy, tất cả những tính toán của ông đều đã đi đúng hướng và mang đến những kết quả tích cực.

Ngay sau tiếng còi khai cuộc trận bán kết lượt đi của trọng tài R.Krishnan (Malaysia) vang lên, các cầu thủ Việt Nam đã trình diễn một gương mặt hoàn toàn khác so với những trận đấu vòng bảng. Chúng ta đã dồn ép đối phương vào thế bị động phòng thủ bên phần sân nhà và tạo được không ít cơ hội có thể ghi bàn thắng. Những pha phối hợp nhuần nhuyễn, những miếng đánh đa dạng liên tiếp được tung ra, nhưng tiếc thay, tất cả cơ hội đều bị bỏ lỡ và 90 phút trên sân Mĩ Đình đã kết thúc mà không có bàn thắng nào được ghi.

Trong trận lượt về diễn ra ngay tại “sào huyệt” Kallang, Singapore đã bộc lộ tâm thế của một nhà vô địch. ĐT Việt Nam hoàn toàn bị dồn ép đến nghẹt thở trong suốt 90 phút, thậm chí ngay cả khi đã chỉ đạo bộ 4 tiền vệ Thành Lương, Minh Châu, Tài Em, Vũ Phong thi đấu lùi sâu để hỗ trợ phòng ngự, nhưng nếu không có sự xuất sắc của Dương Hồng Sơn trước khung gỗ, chúng ta đã bị thủng lưới không dưới 1 bàn. Nhưng chỉ cần 1 khoảng khắc “kì diệu” – như lời Henrique Calisto đã nói -  cũng đủ để thay đổi mọi thứ. Phút 75, từ một tình huống phản công  khởi nguồn từ Tấn Tài - một cầu thủ vào thay người, Công Vinh băng xuống dũng mãnh vượt qua sự truy cản của hậu vệ Singapore trước khi tỉa bóng thông minh để "siêu dự bị" Quang Hải băng vào dứt điểm dễ dàng mở tỷ số. 15 phút còn lại trên sân chứng kiến tinh thần thi đấu kiên cường, lăn xả và quyết tâm của các cầu thủ Việt Nam để bảo vệ tỷ số 1-0.

AFF2008 6

Chúng tôi nhất định sẽ thắng” - Lời tuyên bố của Calisto đã được chứng minh bằng hành động.

Sau bao nhiêu sóng gió và khó khăn, cánh cửa bước vào trận chung kết cuối cùng cũng đã mở ra với ĐTQG Việt Nam. Chỉ còn duy nhất một vật cản phía trước trên con đường chạm đến vinh quang.

HLV Calisto phát biểu trước truyền thông: "Quả là một trận đấu mệt mỏi và rất căng thẳng, đúng như những gì tôi đã đoán trước. Chúng tôi phải hứng chịu sức ép rất lớn từ các cổ động viên đội chủ nhà, nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng, đội bóng sẽ làm nên chuyện. Và cuối cùng thì đã thành công. Tôi xin được dành lời khen cho Quang Hải. Xin cảm ơn người hâm mộ VN đã luôn sát cánh cùng đội tuyển. Các bạn hãy kiên nhẫn và chờ đợi, bởi điều kỳ diệu còn ở phía trước".

Cụm từ “Điều kì diệu” lại một lần nữa được nhà cầm quân người Bồ nhắc đến.

 Đúng vậy, “điều kì diệu” vẫn còn ở phía trước … 

Một điều kì diệu được tạo nên từ tinh thần không bao giờ bỏ cuộc, sự quyết tâm và khao khát chiến thắng đến tột cùng của những con người năm đó …

Một điều kì diệu sẽ khiến cho cả dân tộc Việt Nam được đắm chìm trong niềm vui sướng, hạnh phúc ngất ngây …

(Còn tiếp …)