Jose Mourinho, con voi và Keith Gillespie

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 5 - ngày 24/08/2017

Mùa hè năm 2011

Barcelona của Pep Guardiola vừa được trãi qua một mùa giải không thể tuyệt vời hơn. Tại La Liga, họ đăng quang sớm trước 2 vòng đấu, còn ở đấu trường UEFA Champions League, gã khổng lồ xứ Catalan đã đưa về phòng truyền thống câu lạc bộ chiếc cúp tai to thứ 4 trong lịch sử sau khi đánh bại Manchester United của Sir Alex Ferguson tại Wembley. Sau trận chung kết ngày hôm ấy, vị chiến lược gia người Scotland đã phải thốt lên, đây là đội bóng tuyệt vời nhất mà ông từng phải đối mặt. Danh hiệu vô địch châu Âu năm đó của Blaugrana còn trở nên ngọt ngào hơn gấp bội, khi mà trong trận bán kết, họ đã đánh bại đối thủ truyền kiếp Real Madrid, lúc đó đang được dẫn dắt bởi Jose Mourinho, để giành quyền bước vào trận đấu cuối cùng. 

Trong khi phần còn lại của thế giới bóng đá, từ các cầu thủ đến các huấn luyện viên, đang tận hưởng kỳ nghỉ hè ở những khu nghỉ mát cao cấp nhất thế giới, hay đơn giản chỉ là những vùng quê yên tĩnh, bình dị, thì Jose Mourinho lại đang vùi đầu trong công việc. Mr. Special One tự nhốt mình ở Santiago Bernabeu, âm thầm lập kế hoạch cho tham vọng tạo ra một kỷ nguyên thống trị mới cùng với đế chế Real Madrid – “Đế chế Real Madrid của Jose Mourinho.”

“Kế hoạch” này đã được gieo mầm kể từ khi Florentino Perez quyết định sa thải giám đốc điều hành Jorge Valdano. Nhà tài phiệt địa ốc này muốn tái cơ cấu lại Real Madrid và áp dụng kiểu hệ thống tổ chức của những câu lạc bộ hàng đầu Anh Quốc vào đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha.

Để giải thích cho quyết định sa thải người cộng sự và đồng thời cũng là cánh tay phải thân tín của mình, Perez cho biết: “Chúng tôi đã quyết định chấm dứt hợp đồng với Jorge Valdano. Những gì xảy ra trong mùa giải vừa qua cho thấy Real Madrid cần phải có một cách tổ chức bộ máy mới. Cụ thể hơn, chúng tôi cần phải trao thêm quyền cho HLV và tránh sự rối loạn trong chức năng nhiệm vụ của một Tổng giám đốc. Dù thực sự buồn với việc Jorge Valdano ra đi nhưng quyết định này là điều cần thiết phải đưa ra”.

Sau hàng tháng trời miệt mài nghiên cứu, Jose Mourinho đã tạo ra các cơ sở nền móng để thay đổi và “cải thiện” hiệu quả làm việc của cỗ máy Real Madrid, đồng thời lọc ra danh sách những công việc cấp bách nhất cần làm - một trong số đó là đưa về đội hình thêm nhiều cái tên ở đẳng cấp “siêu sao” từ Thị trường chuyển nhượng mùa hè.

Phân tích cầu thủ, xây dựng cơ sở dữ liệu của các cầu thủ và thiết lập một đội trẻ đủ khả năng bổ sung cho đội hình một trong tương lai; đều là những công việc mang tính cấp thiết trong danh sách của Jose Mourinho. Đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha muốn thay đổi cái nhãn hiệu đầy tranh cãi mang tên “Đánh thức con voi đang ngủ” mà tờ Marca đã đặt cho họ.

Họ cảm thấy bị xúc phạn bởi cái tag “Elephant” (con voi), và có lẽ, nếu thay cụm từ này thành tag “Giant” (người khổng lồ), sẽ không có cuộc tranh cãi nào diễn ra cả. Nhưng tag “đánh thức” là không có gì phải bàn cãi, Real Madrid cần phải thức tỉnh một cách thật sự, thức tỉnh để phá vỡ sự độc tôn của Barcelona. Do đó, hàng loạt giải pháp ở cả bên trong lẫn bên ngoài sân cỏ đã được Jose Mourinho đề ra.

Vào thời điểm đó, nếu đọc qua các blog của Pro-Madrid, bạn sẽ nhìn thấy hàng trăm lời chỉ trích rất gay gắt hướng về những phương pháp của Mourinho trong việc tái tổ chức lại Real Madrid. Người ta cho rằng vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha đã nhúng tay quá sâu vào bộ máy lãnh đạo của Los Blancos.

Ở Real Madrid, có những thứ đã vươn đến tầm biểu tượng của đội bóng, gắn chặt với trái tim của tất cả các Madridista, và đương nhiên, đó là những thứ bất khả xâm phạm, không ai được quyền đụng đến. Thế nhưng, Jose Mourinho đã liều mạng đụng đến những thứ bất khả xâm phạm đó và đương nhiên, vị huấn luyện viên này đã phải nhận xuống đầu hàng tấn gạch đá từ dư luận, những lời châm biếm liên tục xuất hiện trên các phương tiện truyền thông …

“Mourinho đã đưa ra quyết định, từ bây giờ Sao Kim sẽ không còn được xem là một hành tinh nữa.”

“Với Jose Mourinho trong bộ máy lãnh đạo, chúng ta đang dần dần mắc phải Hội chứng Stockholm Syndrome; thật vui khi được chứng kiến ông ta phá hủy đi mọi thứ.”

Mourinho còn được đặt cho biệt danh “Giám đốc làm vườn”, khi có một tin đồn nói rằng vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha thậm chí còn muốn kiểm soát việc cắt tỉa và tưới nước cho cỏ ở Santiago Bernabeu.

15855

Trong cuộc sống, có một kiểu đàn ông sống theo phong cách mặc kệ sự soi mói của dư luận và luôn đáp trả mọi lời chỉ trích bằng những hành động thiết thực, Mourinho lúc đó là chính mẫu người như vậy. Trong khi Barcelona, khi ấy được xem là một đội bóng có sức mạnh vượt trội hoàn toàn so với phần còn lại của châu Âu, vừa bị đá bay khỏi ngai vàng của họ - ít nhất là tại giải quốc nội – thì đoàn quân của Mr. Special One vừa tạo nên một mùa giải vô tiền khoáng hậu trong lịch sử La Liga, một mùa giải được báo chí tung hô với cái tên "La Liga de los Récords" (La Liga của những kỷ lục). Real Madrid lên ngôi vô địch với 100 điểm, ghi được 121 bàn thắng (cũng là một kỷ lục), có 32 trận thắng trong cả mùa giải, trong đó có đến 16 trận thắng trên sân nhà. Hiệu suất bàn thắng – bại năm đó của họ là +89.

Thành tích này của Real Madrid sẽ còn ấn tượng hơn nữa khi bạn biết rằng đối thủ của họ, FC Barcelona, đã thi đấu xuất sắc đến thế nào vào mùa giải 2011-2012. Đặc biệt là Lionel Messi, ngôi sao lớn nhất của đội bóng xứ Catalan, người đã ghi được 50 bàn thắng sau 37 trận vào năm đó, nhiều hơn người xếp sau là Cristiano Ronaldo 3 bàn (ghi được 47 bàn thắng).

Xuất sắc tại giải quốc nội, nhưng ở đấu trường châu Âu, Real Madrid phải rời cuộc chơi một cách đau đớn. Thầy trò Jose Mourinho bị đánh bại bởi Bayern Munich trong loạt sút luân lưu. Thi đấu vô cùng nỗ lực, nhưng trước sự xuất sắc của Manuel Neuer và bàn thắng của Mario Gomez ở phút 90 trong trận lượt đi, Los Blancos đã trở thành kẻ thua cuộc.

Rất nhiều cuộc thảo luận được lập ra bởi giới báo chí Tây Ban Nha để đi sâu vào phân tích “cuộc cách mạng” mà Real Madrid đã thực hiện. Người ta bắt đầu đi vào nhìn nhận tình hình khi đó của đội bóng sau cuộc cải cách đến tận gốc rễ của Jose Mourinho.

Những cuộc thảo luận về Mourinho thường xoáy sâu vào chính sách chuyển nhượng của ông. Kỳ chuyển nhượng khi ấy ở Madrid được đặt cho cái tên “De-Spanishisation”, bởi sự đổ bộ của hàng loạt những người ngoại quốc, Thổ Nhĩ Kì, Bồ Đào Nha và Đức, khi đó, báo chí Tây Ban Nha đã so sánh Real Madrid giống y hệt một “trại hè”.

“Đầu tiên là Inter Milan mà không có một mống người Italia nào. Sau đó là một  Chelsea tuyệt chủng người Anh. Và bây giờ chúng ta có Real Madrid sạch bóng người Tây Ban Nha.”. Một bình luận viên bóng đá nhận xét.

16732

Cách quản lý của Jose Mourinho được người ta cho rằng có sự tương đồng y hệt như những gì mà Louis Van Gaal, cựu HLV của Ajax, Barcelona, Bayern Munich và AZ Alkmaar, từng làm trước đây.

Ngay trong năm đầu tiên dẫn dắt đội bóng xứ Catalan vào mùa giải 1997/1998, để có thể đạt được những thành công bên trong sân cỏ, việc đầu tiên mà vị huấn luyện viên người Hà Lan làm là thay đổi cách tổ chức các công việc bên ngoài sân cỏ của bộ máy FC Barcelona.

Giọt nước tràn ly khiến ông đưa ra quyết định này, được cho rằng chính là từ  bảng báo cáo trước trận đấu đầy tệ hại của một trinh sát viên.

Trước trận đấu với Newcastle tại vòng bảng Champions League, một trinh sát viên đã được cử đến Anh để quan sát và viết báo cáo về đội bóng của HLV Kenny Dasglish. Trong bảng báo cáo của mình, anh ta hoàn toàn phớt lờ  cầu thủ chạy cánh phải  Keith Gillespie, người mà anh ta cho rằng là hoàn toàn vô hại và sẽ không có nổi một pha tạt bóng ra hồn nào vào phía trong vòng cấm cho những Faustino Asprilla, John Dahl Tomasson và Alan Shearer.

Ngay tại St James ‘Park, Newcastle United đã tạo nên một chiến tích lừng lẫy khi đánh bại gã khổng lồ xứ Catalan của những Luis Figo, Rivaldo, Luis Enrique và Sonny Anderson với tỷ số 3-2, Faustino Asprilla là ngôi sao sáng nhất của trận đấu với một cú hattrick ngoạn mục. 3 bàn thắng - một quả Penalty và hai pha đánh đầu – trong đó, 2 pha đánh đầu thành bàn của Asprilla đều đến từ những quả tạt của chính Keith Gillespie. 

1638267 1

Hậu vệ trái của Barcelona, Sergi, chắn chắn đã nghĩ rằng mình sẽ có được một trận đấu nhẹ nhàng - mà thật ra thì chính bản thân anh ta cũng đã là một hậu vệ rất nhanh nhẹn - nhưng cuối cùng lại phải trãi qua một đêm đầy ác mộng. Cầu thủ phòng ngự người Tây Ban Nha không thể theo kịp tốc độ của Asprilla và liên tục để hở cánh, dẫn đến những đường chuyền nguy hiểm vào trong vòng cấm xuất hiện liên tiếp từ cánh trái. 

Theo Asprilla thì ngày hôm đó là đêm tuyệt vời nhất trong sự nghiệp của anh. “Nếu bị đưa đến một hòn đảo hoang và được chọn mang theo một – và chỉ một - đoạn video về bất kì một trận đấu bóng đá nào, tôi chắc chắn sẽ chọn mang đi trận đấu ngày hôm ấy.” Cầu thủ người Ireland nói với tờ The Evening Chronicle của Newcastle trong một cuộc phỏng vấn vào năm ngoái.

“Trong trận đấu đó, Sergi đã bị tôi làm cho chết điếng. Anh ta là một hậu vệ đẳng cấp và rất nhanh nhẹn, và có lẽ anh ta đã nghĩ rằng mình sẽ có một trận đấu nhẹ nhàng, thế nhưng vào ngày hôm ấy, Sergi hoàn toàn không thể theo kịp tốc độ của tôi.” 

Sau cái đêm đáng nhớ vào tháng 9 năm 1997, ít nhất là tại Tây Ban Nha, việc các huấn luyện viên đích thân tham gia vào những công việc ít được biết đến như “phân tích đối thủ”, bắt đầu trở thành một trào lưu. Những công việc kiểu này, tuy thầm lặng, nhưng lại là cái nôi đã giúp rất nhiều chiến lược gia danh tiếng trên thế giới trưởng thành và bước vào nghiệp huấn luyện, Andrea Villas Boas là một ví dụ.

Và cuối cùng, bạn biết tay trinh sát viên đã soạn thảo ra bảng báo cáo tồi tệ ngày hôm đó tên là gì không?

222

Ông ta tên là José Mário dos Santos Mourinho Félix.

Theo IBWM