[Nhịp độ trong bóng đá hiện đại] Phần 5: Pirlo (Euro 2012) và Jurgen Klopp

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 6 - ngày 31/03/2017

“Nhịp độ trận đấu” là một trong những yếu tố mà sự xuất hiện của nó trong các trận đấu là một điều hết sức hiển nhiên. Thế nhưng, không mấy ai nhìn ra được sự hiện diện của yếu tố này, sự thật là nó luôn tỏ ra mờ nhạt hơn hẳn so với các khía cạnh khác của bóng đá. Điều thú vị ở đây là: Làm thế nào mà một thứ mờ nhạt như thế lại có tầm quan trọng đến vậy trong trận đấu? Làm thế nào mà nó có thể tạo ra sự ảnh hưởng đến toàn bộ những gì chúng ta được thấy trên sân - từ hoạt động của các cầu thủ, phong cách và triết lý chiến thuật của mọi đội bóng?

Bài viết dưới đây sẽ đề cập đến yếu tố cực kì quan trọng, nhưng lại thường bị xem nhẹ này, và cố gắng so sánh việc phân công một tiền vệ có vai trò giữ nhịp với các phương pháp chiến thuật tích hợp tương ứng với từng loại nhịp độ riêng biệt trong triết lý của chúng.

Xem lại:

Phần 1: Barcelona hậu kỳ Xavi

Phần 2: Modric - Zidane và Real Madrid

Phần 3: Bayer Leverkusen

Phần 4: Câu chuyện tại Man Utd

ANDREA PIRLO VS ENGLAND (EURO 2012)

Trận đấu giữa Italia và Anh là một trong những ví dụ tiêu biểu nhất làm nổi bật lên vai trò “đạo diễn” trên sân cỏ. Tuyển Anh chơi lùi sâu, tổ chức phòng ngự bằng cả hai tuyến tiền vệ và hậu vệ, mỗi tuyến gồm 4 người. Đối mặt với sơ đồ 4-4-2 mà đối phương bố trí, Pirlo hoạt động gần hai trung vệ của Italia và đôi khi là ở không gian giữa 2 tiền đạo của tuyển Anh. Tuy đã sắp đặt Welbeck theo kèm và áp sát Pirlo liên tục, nhằm hạn chế tầm ảnh hưởng của anh, nhưng tiền vệ người Ý vẫn có thể làm tốt nhiệm vụ điều phối nhịp độ trận đấu của mình, qua đó giúp Italia làm chủ toàn bộ cuộc chơi.

DORTMUND, LIVERPOOL VÀ JURGEN KLOPP.

Không giống với những đội bóng khác, giao nhiệm vụ điều tiết nhịp độ trận đấu cho một cá nhân rõ ràng trong đội hình, Jurgen Klopp thực hiện công việc này bằng cả tập thể. Gegenpressing, lối chơi đã làm nên thương hiệu của huấn luyện viên người Đức trong những năm gần đây, có thể được giải thích như sau: Tìm mọi cách đoạt lại bóng ngay khi đối thủ vừa giành quyền kiểm soát. Nếu chưa đoạt lại được bóng thì phải triển khai bịt mọi không gian không cho đối phương triển khai bóng. Để làm điều đó, công việc phòng ngự khởi phát ngay từ hàng công, với chủ trương dùng quân số vây ráp cầu thủ cầm bóng của đối thủ nhờ vào cách các cầu thủ áp sát phải chọn đường di chuyển ngắn nhất, nhanh nhất về phía đối thủ ấy. Ngoài ra, lối đá của ông thường triển khai tấn công với nhịp độ cao và đầy ngẫu hứng.

Những tập thể dưới quyền Klopp thường có xu hướng duy trì nhịp độ trận đấu luôn ở mức cao trong suốt 90 phút. Thông thường, với những đội bóng có lối chơi tấn công trực tiếp và đẩy nhanh nhịp độ suốt cả trận đấu, họ thường phải sử dụng rất nhiều đường chuyền dài. Tuy nhiên, trong chiến thuật hiện đại, hệ thống High press cho phép người ta thực hiện nhiều đường chuyền ngắn hơn trong lối chơi trên, qua đó tăng thêm độ chính xác của những đường chuyền cũng như duy trì quyền kiểm soát bóng.

Tuy nhiên, muốn hệ thống này có thể được vận hành một cách trơn tru, các cầu thủ cần phải đáp ứng được khá nhiều tiêu chuẩn mà nó đưa ra. Với lối đá có cường độ nhanh/ nhịp độ cao, toàn bộ thành viên trong đội đều phải là những người có Work rate và sức bền cực kì tốt. Hàng công sẽ bao gồm 1 tiền đạo, 2 cầu thủ đá cánh và 2 trong tổng số 3 tiền vệ, ngoài ra, 2 Full-backs cũng sẽ tham gia tấn công trong các pha bóng cuối cùng. Một tiền vệ trung tâm khác được giữ cố định tại một vị trí ở tuyến giữa, có vai trò nặng về phòng ngự.

Hàng công phải là những cầu thủ nhanh nhẹn và biết đánh hơi không gian. The Striker cần phải có khả năng chơi ở những khoảng trống được tạo ra trong quá trình build-up và trong vòng cấm.

KẾT LUẬN

Kiểm soát nhịp độ trận đấu bằng một cá nhân có vai trò rõ ràng (phương pháp truyền thống) và kiểm soát nhịp độ trận đấu bằng cả tập thể (phương pháp hiện đại), phương pháp nào đem lại kết quả tốt hơn?

Phương pháp thứ nhất đã được kiểm chứng qua nhiều năm trời, qua nhiều đội bóng lớn, và nó đã đem lại những thành công vang dội. Tuy nhiên, có hai nhược điểm rất dễ nhận thấy trong phương pháp này: Thứ nhất, không phải lúc nào người ta cũng có thể tìm ra được một cầu thủ có đủ khả năng để cầm trịch cả trận đấu. Thứ hai, sẽ là một vấn đề thật sự khi đối phương bố trí áp sát người điều tiết trong suốt 90 phút, giống như cách mà Ferguson từng sử dụng trước đây, chỉ đạo Park Ji-Sung đeo bám Andrea Pirlo như hình với bóng.

Phương pháp thứ hai giúp các đội bóng áp dụng nó triển khai tấn công đầy tốc độ, ngẫu hứng và cho phép các cầu thủ trên hàng công được thoải mái sáng tạo. Hai mùa giải cực kì thành công với Borrussia Dortmund của Jurgen Klopp đã chứng minh sự hiệu quả của nó. Nhưng phương pháp này cũng tồn tại một vài nhược điểm. Nó yêu cầu đội bóng phải sở hữu các cầu thủ có những khả năng được chỉ định cụ thể, vì vậy huấn luyện viên sẽ phải mất rất nhiều thời gian để điều chỉnh lại hệ thống và thay đổi nhân sự. Ngoài ra, khi chỉ tập trung thực hiện nhuần nhuyễn một phương án triển khai tấn công duy nhất, sẽ rất khó để đưa ra một kế hoạch B trong cuộc tấn công.

Cả hai phương pháp đã nêu ở trên đều cho chúng ta thấy được tầm quan trọng của công tác “điều chỉnh nhịp độ trận đấu” trong thế giới bóng đá. Tuy nhiên, không hệ thống chiến thuật nào là hoàn hảo và trường tồn, nó đòi hỏi các huấn luyện viên phải có những điều chỉnh, thay đổi để phù hợp với từng hoàn cảnh, thời điểm cụ thể. Nhưng đó lại là điều khiến bóng đá trở nên thú vị.

Theo Out side of the boot