Ronaldo, những hộp đêm và câu chuyện về mùa hè năm 1997

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 6 - ngày 09/03/2018

Một câu chuyện được kể lại bởi nhà báo Jack Carroll của The Guardian, sau những trãi nghiệm của ông trong một chuyến công tác đến La Paz, Bolivia để viết bài về Copa America 1997 và được trực tiếp gặp mặt Ronaldo một cách đầy bất ngờ.

Một thời điểm thích hợp để giúp cho một chàng trai trẻ tìm kiếm bước đột phá trong thế giới của những cây viết thể thao. Tôi bắt đầu trải nghiệm công việc ở ban thể thao Sunday Telegraph vào ngày đội tuyển Anh bị đánh bại trên chấm phạt đền bởi Đức ở EURO 96. Tuần này qua đi, tuần khác đến, cứ như vậy. Tôi chẳng hề được họ đào tạo về nghề báo, không biết ghi tốc ký, hoàn toàn bị bó buộc, nhưng lại phải tốn đến 5 năm ở đó.

Vào mùa hè 1997, internet vẫn còn ở giai đoạn sơ khai - người ta thường mua báo giấy để đọc tin tức – và nếu bạn muốn làm việc trong giới báo chí thể thao, The Telegraph là một trong những tờ báo được đánh giá cao nhất lúc đó. Biên tập viên thể thao, Colin Gibson,  từng là cây viết chính của mảng bóng đá, và ông có quan hệ rất rộng. Người ta đồn đại rằng khi Sepp Blatter tổ chức một buổi họp báo của UEFA, Colin đã đến muộn, và Blatter nói: "Chào mừng ông đến, Mr Big".

Thế giới bóng đá của năm 1997 rất yên ắng. Động thái duy nhất gây được sự chú ý diễn ra ở Pháp, nơi mà Le Tournoi đã được tổ chức để khởi động cho World Cup một năm sau đó. Chắc chắn sẽ không ai có thể quên được cú sút phạt không tưởng của Roberto Carlos, đánh bại hoàn toàn Fabien Barthez, đưa bóng vào lưới đội tuyển Pháp từ khoảng cách gần 40 mét. Đó chính là một trận đấu thuộc Le Tournoi.

Brazil khi đó đang là đương kim vô địch thế giới, với một đội hình của những ngôi sao kiệt xuất nhất. Sau giải đấu, họ bay tới Bolivia để tham dự Copa America. Tôi nhìn vào lịch làm việc. Không có ai phụ trách viết về giải đấu này cho tờ báo cả, vậy nên tôi đã hỏi Colin xem liệu tôi có thể đến Nam Mỹ làm việc 1 tháng không, nếu tôi chấp nhận chi trả một phần kinh phí. Mr Big đã đồng ý.

Tôi không ngờ được là mình lại có thể may mắn đến vậy. Conmebol đã gửi fax đồng ý và tôi bay sang Madrid, sau đó tiếp tục đến Buenos Aires và cuối cùng là La Paz, thủ đô của Bolivia - đất nước đăng cai giải đấu. Tôi đã được nhìn thấy Roberto Carlos, Denílson, Leonardo, Romário - những cầu thủ tuyệt vời nhất thế giới- bằng xương bằng thịt, ở Nam Mỹ. Tôi không thể chờ đợi thêm nữa. Nhưng cầu thủ mà tôi muốn chứng kiến hơn ai hết chính là Ronaldo. Đương nhiên là vậy rồi.

16

Khi đó, Bobby Robson vừa kết thúc mùa giải duy nhất của ông ở Barcelona. Khi ông đến để thay thế Johan Cruyff vào mùa hè năm 1996, một trong những việc đầu tiên mà ông làm là tìm kiếm một cây săn bàn. Thay vì mang Alan Shearer hay những tên tuổi lớn khác về Nou Camp, ông lại mê mẩn một cậu trai trẻ người Brazil đang tỏa sáng tại Hà Lan, trong màu áo PSV Eindhoven. Ronaldo đến Barcelona ở tuổi 19  và trong mùa giải duy nhất tại sân Camp Nou, anh đã ghi 47 bàn thắng trong 49 trận. Từ đó, anh được người ta đặt cho biệt danh “Il Fenomeno” (Người ngoài hành tinh).

Vì vậy, tôi đã đến Nam Mĩ để hiện thực hóa giấc mơ của mình. Nhưng trên đường từ Buenos Aires đến La Paz, toàn bộ hành lý của tôi đều bị thất lạc. Sau một ngày cố gắng thuyết phục quản lý khách sạn, tôi đã đề cập đến việc mình tới đây là để viết về bóng đá. Ông ta ngạc nhiên vì thấy thằng nhóc người Anh này đang nỗ lực để mang đến ích lợi lớn lao cho Bolivia, vậy nên ông ngay lập tức nhấc điện thoại lên. Sau vài giờ, tôi đã tìm lại được toàn bộ số hành lý của mình.

Với những ai chưa từng tới La Paz, tôi có một cảnh báo. Hãy đi bộ thật chậm, cực kì chậm. Ngay ngày đầu tiên tôi ở đây, nỗ lực giữ vững sự thiêng liêng của nghề báo chí đã chẳng hề dễ dàng. Rào cản ngôn ngữ không giúp ích được gì. Chẳng có ai nói tiếng Anh ở đó cả. Cảm thấy có hơi chút chóng mặt, buồn nôn, tôi đã nhìn vào gương. Môi của tôi tái xanh lại và tôi cảm thấy thật kinh khủng. Một cô gái người Anh tốt bụng ở cùng khách sạn với tôi đã xác nhận tôi bị say độ cao. La Paz cao 4.000 mét so với mặt nước biển. Tôi đã phải tìm tới liều thuốc tốt nhất trong tình huống đó: Bia địa phương. Thêm vào đó, tôi được dạy nhai lá coca và bắt taxi đến mọi nơi. Bingo.

Cuối cùng cũng đến thời gian phải làm việc: Sau tất cả, tôi đến đây là để được xem Brazil thi đấu. Tôi bay tới Santa Cruz, nơi ĐT Brazil chơi gần như mọi trận vòng bảng ở đó. Santa Cruz là một nơi rất thú vị. Đây là một thành phố đầy bụi bặm, bị thống trị bởi những chiếc Mercedes bóng loáng và đầy những kẻ mưu mẹo. Ngành thương mại "hàng trắng" ở Bolivia đã giúp Santa Cruz phát triển thịnh vượng.

Costa Rica, một đội bóng khách mời, chính là đối thủ của Brazil trong trận mở màn. Brazil dẫn 5-0 chỉ sau 1 giờ đồng hồ thi đấu, và một hình ảnh rất quen thuộc đã xuất hiện: Ronaldo, người đã lập cú đúp trong trận đấu, được thay ra sớm khi tỷ số đã ở khoảng cách an toàn. Rõ ràng, ngay vào thời điểm đó, người ta đã khá lo lắng cho tình trạng sức khỏe của anh.

Ngay sau khi được thay ra, Ronaldo chỉ đơn giản là ngồi trên băng ghế dự bị và nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động của mình, trông anh có vẻ như đang căng thẳng. Sau giải đấu đó, anh đã rời Barcelona để gia nhập Inter Milan với mức phí chuyển nhượng kỷ lục thế giới, 27 triệu đô la. Anh ấy hiếm khi thể hiện sự hạnh phúc, ngay cả khi trận đấu đã kết thúc được vài giờ.

Xem Brazil thi đấu ở Nam Mỹ là một trải nghiệm rất khác so với xem bóng đá ở Anh. Ban đầu, tôi đã dành cả một tháng để ngồi với các bình luận viên truyền hình và radio, những người có thể hô to “Goooooooooooaaaaaaaaaallllllll” suốt 90 giây sau mỗi bàn thắng. Sau đó, tôi ngồi với các phóng viên báo in, nhưng chẳng ai nói tiếng Anh cả, vậy nên tôi thấy không có gì khác biệt.

Bất chấp rào cản ngôn ngữ, tôi vẫn kết thân được với các bình luận viên radio của Brazil. Chúng tôi ở chung một khách sạn và họ gọi tôi là "Inglês" hoặc "Gringo". Sau trận đấu đầu tiên, họ đã làm một cử chỉ để dễ nhận biết về tất cả các nhà báo trên thế giới: Giơ một chiếc ly vô hình lên gần miệng, với lông mày nhướn cao; họ rủ nhau đi uống bia và tôi nhập hội.

Các quán bar và hộp đêm ở Santa Cruz, Cochabamba hay tất cả các thành phố khác ở Bolivia đều giống nhau cả. Trước khi tới nửa đêm, mọi thứ đều diễn ra rất bình thường. Mọi người ăn uống cùng nhau, còn có cả trẻ con chơi đùa xung quanh nữa. Nhưng sau nửa đêm, một bộ mặt hoàn toàn khác bắt đầu lộ ra. Những cô gái ăn mặc sexy xuất hiện - và làm những chuyện điên rồ trên sàn nhảy với những con rắn khủng lồ. Tôi thề với bạn, những chuyện này không hề có tại Hammersmith Palais.

Tôi đã ở một hộp đêm tại Bolivia đến tận 2 giờ sáng và uống nhiều tới mức tự hỏi rằng “mình về khách sạn bằng cách nào đây”. Tôi còn không nhớ tên khách sạn mình ở là gì nữa. Nhưng đồ uống cứ được đưa ra liên tục và ngày càng nhiều các cô gái nóng bỏng nhảy múa trên sàn nhảy. Khi đó, có một gã đã kéo khóa quần xuống ngay trên sàn, việc này khiến tôi bật cười. Ba người khác ngồi ngay bên cạnh tôi cũng cười phá lên, tới mức ngã lăn ra sàn nhảy. Đó là lúc tôi nhìn họ gần hơn và phát hiện cả ba người bọn họ đều đang mặc đồ thể thao của Nike. 

Lúc đó, tôi dần nhận ra mình đang ngồi ngay bên cạnh ... Ronaldo, Denílson và Flávio Conceição. Tôi quay lại nhìn Ronaldo một lần nữa sau khi lảo đảo bước ra  khỏi quầy bar. Tôi đếm được có ít nhất 3 cô gái đang ngồi trên đùi anh ta. Trông Ronaldo  chẳng có vẻ gì là đang bị căng thẳng như lúc ngồi trên băng ghế dự bị cả. Một cơ hội gặp mặt có một không hai. Tôi đã theo dõi gần như mọi trận đấu của Brazil (bỏ lỡ một trận vì đang gặp vấn đề về sức khỏe), và giờ đây đang được tận mắt nhìn thấy Ronaldo bằng xương bằng thịt trong hộp đêm, ngồi giữa những cô gái nóng bỏng người Bolivia.

00 article 1343548 0ca04154000005dc 242468x447 1511496499172

Chơi bời bạt mạng như vậy, nhưng phong độ trên sân của Ronaldo không hề bị ảnh hưởng chút nào. Brazil nhẹ ngàng vượt qua vòng bảng và chỉ duy nhất Mexico là đủ trình đá ngang cơ với họ. Luis Hernández lập cú đúp giúp Mexico dẫn trước Brazil 2 bàn ngay trong hiệp 1, khiến các chàng trai xứ samba bừng tỉnh. Leonardo, cựu cầu thủ của A.C Milan và PSG, là người đã ghi bàn để ấn định cuộc lội ngược dòng ngoạn mục với tỷ số 3-2, sau khi cướp bóng từ chân hậu vệ Mexico, vượt qua 2 hậu vệ khác và dễ dàng đánh bại nốt thủ môn đối phương để ghi bàn.

Bước vào trận chung kết diễn ra tại La Paz, Brazil phải đối đầu với Bolivia, đội chủ nhà của giải đấu. Mặc dù độ cao 4000 m so với mặt nước biển của La Paz đã mang đến cho Bolivia một lợi thế so với đối thủ, nhưng Brazil vẫn có thể dễ dàng giành chiến thắng 3-1 mà không hề tốn giọt mồ hôi nào.

204

HLV Mario Zagallo đã quyết định sử dụng bộ đôi Ronaldo – Edmundo (thay vì Romario) trên hàng công. Edmundo cũng là một gã dân chơi nổi tiếng hư hỏng. Một trong những lần anh ta nổi tiếng nhất trên mặt báo là khi bị các tổ chức bảo vệ động vật lên án vì hành vi chuốc rượu say mèm một... con tinh tinh bằng Whisky - ngay trong bữa tiệc mừng sinh nhật 1 tuổi của con trai anh ta.

Không cần phải nói, Edmundo không hề ngần ngại trong việc thể hiện bản tính quái đản của mình trên sân bóng. Phút 67, khi tỷ số đang là 1-1, Edmundo thúc cùi chỏ rất lộ liễu và liều lĩnh với một hậu vệ Bolivia. May thay cho Brazil, ông trọng tài người Uruguay đã không quan sát được tình huống đó. Nhưng Zagallo đã quyết định rút Edmundo ra khỏi sân và khiển trách anh ta dữ dội, ngay trước khi Ronaldo đưa Brazil vượt lên dẫn trước. Cuối cùng, chính Ze Roberto là người đã ghi bàn ấn định chiến thắng 3-1 cho Selecao ở phút 90, đưa Brazil vô địch Copa America lần đầu kể từ năm 1989, giải đấu họ tổ chức trên sân nhà.

Brazil sẽ là chủ nhà của Copa Ameria 2019. Nếu có thời gian và tiền bạc để trang trải cho chuyến đi - đặc biệt nếu bạn là một nhà báo thể thao trẻ, đang muốn tạo ra cho mình những đột phá - bạn nên tới Nam Mỹ một lần để được trãi nghiệm những gì mà tôi đã kể.

Theo The Guardian