Thierry Henry: Con quái vật của The Invincibles 2003/2004

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 5 - ngày 08/03/2018

Trở lại mùa hè năm 2004, Thierry Henry đã phải nghiền ngẫm suy nghĩ về một trong những câu hỏi lớn nhất thời đại: “’va-va-voom’ là gì?”

Khi đó, Henry đang “kiếm thêm thu nhập” bằng cách đóng quảng cáo cho hãng sản xuất ô-tô Renault của Pháp; trong đoạn phim quảng cáo, cầu thủ của Arsenal đang ngồi trong nhà và đặt câu hỏi “vì sao một quả ớt nhỏ lại ‘va-va-voom’ hơn một quả ớt lớn”. “’Va-va-voom’ là gì?” Henry than vãn; và tất cả chúng ta đều than vãn, thắc mắc cùng anh.

Sự thật là Thierry Henry đã biết “va-va-voom” là gì ngay cả khi anh không thể định nghĩa được nó. Nói một cách đơn giản, đó là một thuật ngữ không thể định nghĩa được, một thứ có thể dùng để tách biệt những thiên tài đặc biệt ra khỏi những con người bình thường. Và Henry sở hữu đầy đủ những phẩm chất để có thể được gọi bằng cụm từ đầy “magnifique” (tiếng Pháp: Tráng lệ, lộng lẫy) này. 

Tất cả chúng ta đều biết điều đó…

Bất cứ ai từng theo dõi Premier League 2003/2004 đều biết điều đó …

Tất nhiên, đó chính là mùa giải của The Invincibles, mùa giải mà Arsenal đã thể hiện một phong độ bất khả chiến bại ở đấu trường hàng đầu nước Anh – 38 trận, thắng 26, hòa 12, bại 0, bàn thắng 73, bàn thua 36, hiệu số bàn thắng-bại +47 và giành được 90 điểm. Năm đó, Thierry Henry như vị vua Midas của The Gunners, tất cả mọi thứ anh chạm vào đều biến thành vàng; với tài năng của cầu thủ người Pháp, Arsenal đã tạo nên những điều kỳ diệu.

Khi ấy, sát cánh bên cạnh Henry là những cái tên xuất chúng như Patrick Vieira, Robert Pires và Dennis Bergkamp, nhưng tất cả bọn họ đều chỉ đóng vai trò hỗ trợ, khi mà chính Henry là người đã tỏa sáng rực rỡ để đưa Arsenal đến với chức vô địch quốc gia trước 4 vòng đấu.

Trong toàn bộ mùa giải, ở cả cấp độ CLB, đội tuyển quốc gia, và mọi đấu trường, Thierry Henry đã ghi được 44 bàn thắng. Tính riêng tại Premier League, anh ghi được 30 bàn - chiếm 41% trong tổng số 73 bàn thắng của Arsenal. Mặc dù các cầu thủ phòng ngự đều biết điều gì sẽ xảy ra và mối nguy hiểm bắt nguồn từ đâu – Henry chủ yếu hoạt động bên cánh trái của Arsenal – nhưng họ hoàn toàn bất lực trong việc ngăn chặn anh tàn phá khung thành đội bóng của mình. Mùa giải năm đó, chắc chắn Thierry Henry chính là cây săn bàn xuất sắc nhất thế giới.

Khi cầu thủ người Pháp ký hợp đồng với Arsenal vào năm 1999, anh đã nói về việc mình cần “tìm lại bản năng săn bàn và khả năng phản ứng trước khung thành”. Đó là những kỹ năng đang dần bị thoái hóa kể từ khi anh gia nhập Juventus và bị xếp thi đấu ở cánh như một tiền vệ, chính điều này đã kiềm chế bản năng tấn công của Henry và khiến anh mất đi sự tự tin.

Anh đến Arsenal để thay thế Nicolas Anelka, nhưng màn trình diễn của cầu thủ người Pháp trong những tháng đầu tiên lại tồi tệ đến mức người ta đã gán cho anh biệt danh French Perry Groves. Điều này thật sự rất tệ. Henry thừa nhận, anh đã “trở lại thời còn cắp sách đến trường ‘theo đúng nghĩa đen’ và phải học lại mọi thứ về nghệ thuật gây ấn tượng” trước khi tình hình được cải thiện. Nhưng rõ ràng Giáo sư Wenger đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hồi sinh Thierry Henry, bởi vì vào cuối mùa giải đầu tiên, cầu thủ người Pháp đã nhớ lại cách làm thế nào để ghi được 17 bàn trong một giải đấu.

Mùa giải tiếp theo, anh tiếp tục ghi được 17 bàn, sau đó là 25 bàn, kế đến là 27 bàn. Và chuyện gì phải đến cũng đã đến, vào đầu mùa giải 2003/2004, Thierry Henry đã trở thành một striker toàn diện, sở hữu kỹ thuật, tốc độ, sức mạnh và sự lạnh lùng trong từng pha dứt điểm lẫn xử lý bóng.

Anh đã ghi bàn trong trận đấu mở màn mùa giải đối đầu với Everton và tiếp tục ghi bàn trong trận đấu cuối cùng của mùa giải, chạm mặt Leicester. Arsenal đã có một mùa giải phi thường, và Henry chính là vị vua của mùa giải đó. Nhưng điều ấn tượng nhất không chỉ là số lượng bàn thắng mà anh ghi được – bao gồm cú hattrick vào lưới Liverpool, 4 bàn vào lưới Leeds và lập nhiều cú đúp hơn cả Jocky Wilson – mà chính là tính thẩm mỹ thuần túy trong những bàn thắng của anh.

Mùa giải 2003/2004, Arsenal của Wenger đã bay cao nhờ vào đôi chân có tốc độ khủng khiếp mà Henry đã dùng để “hành xác” những gã hậu vệ máu mặt nhất ở Premier League.

Nhưng Thierry Henry không chỉ là một cây săn bàn. Trong mùa giải 2002/2003, anh đã ghi được 32 bàn và có 23 đường kiến tạo trên mọi đấu trường, đứng đầu bảng xếp hạng về số đường kiến tạo, khi vượt xa người đứng thứ hai là Ryan Giggs đến 5 pha kiến tạo. Mùa giải tiếp theo, mặc dù đã trở thành một con quái vật săn bàn, nhưng Henry vẫn có được 11 pha kiến tạo. Mùa giải sau đó: 30 bàn và 15 kiến tạo.

Tại thánh địa San Siro, người ta đã được chứng kiến đỉnh cao của Thierry Henry; trong một trận đấu thuộc đấu trường Champions League, đối đầu với Inter Milan, Arsenal không có lựa chọn nào khác ngoài việc giành chiến thắng, khi mà Nerazzurri đã đánh bại họ với tỷ số 3-0 ngay tại Highbury.

Bóng đá Italia khi đó đang ở trong thời kì cực thịnh, nhưng hầu hết các đội bóng tại nền bóng đá này đều thi đấu với tư tưởng “quan trọng nhất là không để bị ghi bàn”. Và vào ngày 25/11/2003, Arsenal đã hủy diệt hoàn toàn Nerazzurri ngay trên sân nhà của họ. Henry lập một cú đúp - bàn thắng thứ hai của anh là một pha đi bóng và dứt điểm cực kỳ ấn tượng – và kiến tạo hai bàn để giúp Arsenal giành chiến thắng với tỷ số 5-1.

Cầu thủ người Pháp từng nói rằng anh chưa bao giờ xem lại những màn trình diễn của bản thân trên TV, nhưng trận đấu đêm hôm đó là một ngoại lệ : “Trận đấu duy nhất của bản thân mà tôi xem chính là cuộc đối đầu với Inter Milan trên sân khách,” anh cho biết. “Bởi vì nó rất đặc biệt.”

Mùa giải đó, Arsenal đã không thể giành được chức vô địch Champions League, nhưng họ đã chạm tới ngôi vương Premier League, với 11 điểm nhiều hơn Chelsea, và Henry đã được PFA Player bầu chọn là “cầu thủ của năm”. 

Vào cuối mùa giải 2003/2004 “thần thánh”, thuật ngữ “va-va-voom” đã được đưa vào từ điển Concise Oxford trong ấn bản cập nhật năm 2004, theo cuốn từ điển này, “Va-va-voom” là thuật ngữ chỉ phẩm chất của một người say mê, quyết đoán và đầy nam tính. 

Nhưng sự rực rỡ của Thierry Henry ở mùa giải năm đó thậm chí còn vượt xa cả “va-va-voom” 

Theo Fourfourtwo