Harry Kane: Từ Zero đến 100

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 4 - ngày 28/02/2018

Một bài viết được thực hiện bởi chính tiền đạo Harry Kane của Tottenham Hospurs, được đăng tải trên The Player Tribune, để nhìn lại chặng đường sự nghiệp của mình từ khi bắt đầu cho đến khi chạm mốc 100 bàn thắng tại Premier League.

Khi tôi còn bé, thất bại là một điều rất nực cười. Tôi còn nhớ rất rõ những ngày đó. Có một công viên nằm phía sau căn nhà của tôi ở Chingford, tôi thường cùng bố và anh trai đến đó để chơi bóng. Không có khung thành, cũng không có một sân bóng tử tế nào. Nhưng chúng tôi chỉ cần một ít cỏ và hai gốc cây là đủ để chơi một trận bóng tuyệt vời rồi. Khi đó, tôi đang chơi cho đội trẻ của Arsenal. Nói cách khác, tôi từng “đứng trong hàng ngũ của kẻ thù”, nhưng đó vẫn là một cơ hội tuyệt vời.

Rồi một ngày, vào năm 8 tuổi, tôi và bố cùng ra công viên chơi. Rồi ông đột nhiên nói:

“Có chuyện này bố phải nói với con.”

“Yeah, chuyện gì vậy bố.”

Sau đó, ông đặt tay lên vai tôi và bảo: “Well, Harry … Arsenal đã đuổi con rồi.”

Tôi không thể nhớ nổi khi đó mình cảm thấy như thế nào. Thành thực mà nói – tôi nghĩ rằng mình thậm chí còn không hiểu chuyện này mang ý nghĩa gì. Tôi còn quá nhỏ. Nhưng tôi nhớ bố đã phản ứng ra sao và nó đã tác động đến tôi như thế nào. Ông không chỉ trích tôi, và cũng không oán thán gì Arsenal. Thậm chí ông ấy còn không bận tâm về việc đó. Ông ấy chỉ nói, “Đừng lo, Harry. Chúng ta sẽ làm việc chăm chỉ hơn -  chúng ta sẽ bước tiếp, và chúng ta sẽ đi tìm một CLB khác, được không?”

Giờ đây nhìn lại, các bạn sẽ nghĩ lẽ ra tôi phải buồn rầu. Và tôi nghĩ có rất nhiều ông bố, những người cực kỳ muốn con trai họ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp… chắc chắn sẽ phản ứng hoàn toàn khác bố tôi. Nhưng bố tôi, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, ông cũng không bao giờ gây áp lực lên tôi. Ông lúc nào cũng rất lạc quan. Câu nói kinh điển của ông trong mọi hoàn cảnh, đó là, “Ồ, kệ đi, chúng ta cứ tiếp tục chiến đấu hết mình thôi.”

Và chúng tôi đã làm như vậy.

5para 1440x810

Sau Arsenal, tôi lưu lạc vài chỗ trước khi trở lại đá cho CLB địa phương, sau đó, tôi đã được một tuyển trạch viên của Watford để mắt đến và mời thử việc. Một chuyện rất buồn cười đã diễn ra, bởi vì sau khi chơi cho Watford trong một trận đấu với Tottenham, tôi lại có cơ hội để gia nhập học viện của Spurs. “Bộ đồ trắng sẽ phù hợp với mình hơn,” tôi tự nhủ. Tôi còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi chạm trán Arsenal… lúc đó tôi khá là thù dai. Nghe thật lố bịch – họ đá tôi ra đường khi tôi chỉ mới 8 tuổi – nhưng cứ mỗi lần đối đầu Arsenal, tôi lại nghĩ, “Được lắm, để xem thằng nào đúng, thằng nào sai nè.”

Bây giờ nghĩ lại, đó có lẽ là điều tốt đẹp nhất từng diễn ra với tôi, bởi vì nó đã thổi vào tôi một động lực lớn chưa từng có.

ryKane P1278 0058h 6389 4869 1518058109

Tôi thật sự hạnh phúc vì đã cán mốc 100 bàn ở Premier League. Khi Tottenham gửi tôi đi cho mượn trong 2 năm, đã có rất nhiều thời điểm tôi tự đặt câu hỏi, liệu đến khi nào mình mới có cơ hội ghi được dù chỉ 1 bàn ở Premier League đây. Nhưng tôi cũng học được rất nhiều bài học bổ ích trong suốt những năm tháng đó. Tôi nhớ hồi mình đến Millwall năm 2012, lúc này chúng tôi đang vật lộn vất vả để trụ hạng. Rõ ràng, sự cuồng nhiệt của các fan hâm mộ bóng đá là một điều không thể phủ nhận. Nhưng những CĐV ở đó đã đạt đến một đẳng cấp khác. Có lần, khi tôi trải qua trận đấu đầu tiên nào đó của mình ở The Den, trọng tài đã đưa ra một quyết định rất dở. Chỉ đúng một quyết định dở thôi. Và ngay tức khắc, các CĐV bắt đầu quăng rất nhiều thứ xuống sân. Có gì quăng nấy! tràn ngập cả sân luôn! Trận đấu buộc phải bị tạm dừng trong 5 phút cho đến khi đám đông bình tĩnh trở lại. Bạn phải nhớ rằng lúc đó tôi chỉ mới có 18 tuổi thôi. Tôi cứ nhìn xung quanh và thầm nghĩ, “Ôi mẹ nó ! Điên vkl !”

Mùa giải cứ thế trôi qua, và chúng tôi vẫn bị mắc kẹt với nhóm cầm đèn đỏ. Các cầu thủ đã bắt đầu bàn tán về những viễn cảnh khiến tôi thật sự lo lắng. “Êh, nếu đội bóng xuống hạng, có khi nào lương của cả bọn sẽ bị trừ đi một nửa không,”  hoặc “CLB mà rớt hạng thì chắc tao bị đá ra đường quá”.

Họ đều là những người đã có vợ-con, và đó là khi tôi bắt đầu nhìn vào bóng đá với một con mắt khác. Bạn bắt đầu nhận ra rằng có những người không đơn thuần chơi bóng chỉ vì đam mê thể thao. Với họ, đó còn là nồi cơm để nuôi gia đình. Bạn bắt đầu nhận ra rằng mọi thứ mong manh lắm - và trong bóng đá, tất cả những gì bạn nỗ lực tạo nên đều có thể tiêu tan chỉ trong chớp mắt. Những kinh nghiệm tại Millwall khiến tôi nhận ra rằng mình không thể cứ mãi là một đứa nhóc được. Đó là một bài học rất quan trọng với tôi, và không phải trùng hợp mà tôi lại thi đấu rất hay ở đó. Quan trọng hơn, chúng tôi đã trụ hạng thành công. Điều đó đã tạo nên một mối quan hệ rất tốt giữa tôi và các CĐV Millwall. Tôi yêu quý họ… cho dù đôi lúc họ hơi điên.

Tôi hy vọng rằng mình đã thể hiện đủ tốt để có thể được giữ lại Spurs trong mùa giải tiếp theo. Nhưng rút cuộc, họ tiếp tục gửi tôi đi cho mượn – và đó là sự khởi đầu của một thời kỳ cực kì khó khăn. Thời điểm gian khó nhất có lẽ là khi tôi thi đấu ở Leicester City, tôi hoàn toàn không thể hòa nhập được với đội bóng này. Khi đó, họ đang chơi ở Championship, còn tôi thì phải ngồi suốt trong căn buồng của mình và tự kỷ với suy nghĩ về những viễn cảnh khủng khiếp, “Nếu không làm nên trò trống gì ở Leicester tại Championship … thì làm sao mà mình chơi được cho Spurs ở Premier League đây?” 

Đó là lần đầu tiên trong sự nghiệp, tôi hoài nghi chính bản thân mình. “Hoài nghi” -  đó thực sự là một cảm giác hết sức tồi tệ. Đêm hôm đó, gia đình tôi ghé thăm, và chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện đầy căng thẳng. Tôi chán nản đến mức đã nói với bố rằng tôi chỉ muốn đi khỏi đây thôi. Đó sẽ là một sai lầm khủng khiếp, nhưng thật sự tôi đã nghi ngờ chính bản thân mình. Bố tôi nói, “Nhìn bố này con trai, tiếp tục phấn đấu, tiếp tục nỗ lực đi nào. Chiến đấu hết mình đi, rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy thôi.” 

Vài tuần sau, tôi lại ngồi trong căn buồng đó, và bắt đầu có hứng thú với NFL. Mỗi khi không tập luyện, tôi thư giãn bằng cách chơi Madden hay xem các video về New England Patriots trên YouTube. Vào một ngày, tôi bắt gặp một đoạn phim tài liệu về Tom Brady. Nó nói về việc đã từng có 6 quarterback được bốc chọn trước anh ấy trong đợt tuyển mộ NFL draft.  

Hóa ra, Tom Brady là người được chọn thứ 199 trong đợt tuyển mộ đó. Tưởng tượng xem! Điều này đã làm tôi choáng váng – nhưng lại đem đến một bài học tuyệt vời. Đoạn phim đó đã tác động đến tôi. Trong suốt cuộc đời mình, Tom luôn bị mọi người nghi ngờ về tài năng của anh ấy. Thậm chí hồi còn học đại học, các HLV đã cố tìm cách thay thế anh ấy bằng một quarterback khác. Đoạn phim ghi lại cảnh Tom được cân đo bởi các tuyển trạch viên trước đợt NFL draft, khi anh ấy cởi áo ra… trông rất buồn cười, vì anh ấy không khác gì một gã trẻ trâu bình thường. Và một HLV đã nói, “Chúng ta đang chiêm ngưỡng nhóc Brady, cậu ta cao và lênh khênh, trông cứ như thể chưa bao giờ đi cân lần nào trong đời vậy.”

Anh ấy làm tôi nhớ đến chính mình. Mọi người luôn suy nghĩ điều tương tự về tôi. “Thằng này làm sao đủ trình làm tiền đạo.”

 slmkna5vndow1b5401mhj52v8

Và câu chuyện đó đã truyền cảm hứng cho tôi. Tom có niềm tin tuyệt đối vào bản thân - anh ta tiếp tục tập luyện và tập luyện, gần như là một nỗi ám ảnh, để ngày một xuất sắc hơn. Điều này đã ảnh hưởng đến tôi. Nghe thì có vẻ kỳ lạ, nhưng nó cứ như “mặt trời chân lý chói qua tim” vậy, ngay trên chiếc sofa ở Leicester - và tôi tự nhủ, “Mày biết không, Harry? Tao sẽ làm được. Tao sẽ tập luyện hết mức có thể, rồi cơ hội sẽ đến với tao, và tao sẽ bắt lấy nó.”

Một vài trận sau đó, khi chúng tôi đối đầu với Millwall, đội bóng cũ của tôi - và tôi đoán là một trong những hậu vệ cao to bên đó đã cố đe dọa tôi. Anh ta ở ngay sau lưng tôi trong một pha ném biên, và nói, “Oi, Harry.”

Tôi trả lời, “Yeah?”

“Tao chưa nhận thẻ vàng nào cả đâu.”

“Ừ, rồi sao?”

“Vậy nên tao quyết định sẽ xài một cái cho mày.”

Gã đó đã cố chơi xấu tôi, thô và đơn giản. Quả ném biên được thực hiện … hai chúng tôi cùng nhảy lên đánh đầu …  cùi  chỏ thục ra đằng sau một chút. Tôi vô tình thục trúng sườn anh ta. Anh ta đổ nhào xuống sân, nhăn mặt, và tôi thì bước ngang qua anh ta. Tôi chẳng thèm nói gì, chỉ cứ thế mà bước qua anh ta. Đó là cách tôi chứng minh cho anh ta, cũng như cho chính bản thân, và cho tất cả mọi người, thấy rằng : Thằng này sẽ không dễ bị bắt nạt nữa đâu.

GettyImages 164944292 400x600

Mùa giải tiếp theo, tôi trở lại Tottenham và gặp HLV đương nhiệm là Andre Villas-Boas. Ông ấy muốn tiếp tục gửi tôi cho CLB khác mượn. Có một vài CLB lớn quan tâm đến tôi và nếu được gia nhập bọn họ thì cũng OK thôi, nhưng đó không phải là mơ ước của tôi. Mục tiêu của tôi không chỉ là được chơi ở Premier League. Mục tiêu của tôi là được chơi ở Premier League trong màu áo Spurs.

Vì vậy, tôi đã nói với ông ấy, rất thẳng thắn, “Tôi không muốn đi đâu nữa.”

 

Những lời đó nhảy ra khỏi miệng tôi một cách hết sức mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức tôi không tin cái thằng đang nói có còn là mình không.

Ông ấy chỉ nhìn tôi, có chút bối rối.

Đã đâm lao thì phải theo lao, tôi cứ thế xổ luôn một tràng. “Tôi sẽ cho ông thấy tôi xứng đáng được đá chính. Và ông có thể cứ trước mỗi trận đấu nói rằng tôi không xứng đáng được có mặt trong đội hình xuất phát, rằng tôi sẽ không được ra sân. OK cả thôi. Nhưng tôi không muốn rời CLB nữa đâu.”

Và tôi đã làm được. Ông ấy quyết định giữ tôi ở lại và cho tôi tập luyện với đội một – thực sự điều đó đã trở thành một bước ngoặt trong sự tự tin của tôi. Tôi luôn cảm thấy rằng mình có khả năng, nhưng tôi cần phải đứng lên bảo vệ cho chính bản thân mình. Cứ như thể giấc  mơ từ thuở bé đang ở ngay trước mắt tôi … nhưng không hiểu sao nó cứ vượt xa ngoài tầm với. Tôi đã từng chờ đợi ai đó mang nó đến cho mình. Nhưng cuộc đời đâu dễ dàng cho không ai điều gì.

Bạn phải tự tay giành lấy nó.

te1 1440x810

PHOTO BY REX FEATURES VIA AP IMAGES

 

Tôi đã nỗ lực hết mình trên sân tập, nhưng vẫn không được tin tưởng giao cho nhiệm vụ đá chính. Sau khi Villas-Boas bị sa thải vào mùa đông và Tim Sherwood lên nắm quyền – ông ấy đã trao cho tôi một cơ hội. Phần còn lại, mà như mọi người thường nói, đã là lịch sử. Tôi ghi 3 bàn trong 3 trận đá chính đầu tiên, cảm giác thật tuyệt vời, đặc biệt là lần đầu tiên tôi ghi bàn ở White Hart Lane. Nhưng thành thực mà nói, tất cả những gì tôi từng trải qua cho đến trước khi ghi bàn thắng đầu tiên mới làm nên con người của tôi ngày hôm nay.

Khi Mauricio Pochettino đến với Tottenham ở mùa giải kế tiếp, rõ ràng mọi thứ đã thay đổi. Không chỉ với bản thân tôi, mà cho cả CLB. Không một ai từng ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi nhiều như Mauricio, và đó là bởi vì ông ấy không những mang đến một triết lý huấn luyện xuất sắc cho CLB, mà còn kết nối chúng tôi thành một đội bóng thực sự. Mauricio từng có một sự nghiệp đáng nể của riêng mình, nhưng ông ấy hầu như không bao giờ khoe khoang về nó cả. Là một huấn luyện viên, Mauricio không bao giờ làm như vậy - ông ấy chỉ đơn giản là lúc nào cũng tìm cách giúp các cầu thủ, dù đó là cầu thủ hay nhất đội hay cầu thủ đang gặp khó khăn trong sự nghiệp. Dĩ nhiên, nếu bạn không chăm chỉ hoặc lười biếng … bạn sẽ thấy sự tàn nhẫn của ông ấy. Nếu bạn không còn muốn thi đấu cho CLB nữa, cánh cửa dẫn vào phòng ông ấy sẽ không được mở để đón tiếp bạn. Nhưng nếu bạn dành sự tôn trọng cho Mauricio, chiến đấu và làm việc chăm chỉ vì ông ấy, ông ấy sẽ giành tất cả thời gian cho bạn.

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong sự nghiệp bóng đá của tôi là lúc tôi ghi được một cú hattrick cách đây vài mùa giải và Mauricio gọi tôi vào văn phòng của ông ấy sau trận đấu. Lúc đó, chúng tôi đã thân với nhau, nhưng không đến mức “rất thân”. Tôi không rõ ông ấy muốn gì. Tôi mở cửa phòng, ông ấy ngồi trên bàn làm việc với một ly rượu vang đỏ - có lẽ là loại Malbec. Ông ấy nở một nụ cười rất tươi, rồi vẫy tôi vào và nói, “Đến đây Harry, chụp một tấm hình kỷ niệm nào.”

Thế là ông ấy lấy một tay quàng vai tôi, tay còn lại cầm ly rượu vang, và chúng tôi cùng nhau chụp một bức ảnh. Thật tuyệt. Đó là lần đầu tiên tôi suy nghĩ, Wow, ông ấy thật đặc biệt, một fantastic man thực sự. Tôi tôn trọng ông ấy, như một người thầy, một ông chủ - nhưng ông ấy thực sự còn là một người bạn bên ngoài sân cỏ của tôi. Ông ấy là lý do vì sao tập thể chúng tôi trở nên thật thân thiết, gần gũi với nhau – chúng tôi là những người bạn đích thực của nhau, và tôi nghĩ đây là một chuyện rất hiếm trong thế giới bóng đá hiện đại.

tspur striker harry kane

Sự “từ chối” chính là điều quan trọng nhất từng xảy đến với tôi. Ngày tôi còn đang buộc dây giày cho trận đá chính đầu tiên của mình ở trận derby Bắc London năm 2015, tôi hồi tưởng lại năm mình 11 tuổi, khi còn chơi cho đội trẻ của Arsenal. Giống như déjà vu vậy. Trước mỗi trận đấu, tôi luôn hình dung trong đầu mình những cảnh tượng tôi sẽ ghi bàn ở trận đấu đó. Cú cứa lòng chân trái vào góc dưới khung thành. Cú volley chân phải từ góc phải vòng cấm. Tôi luôn làm như vậy. Tôi tưởng tượng về chúng một cách cực kì chi tiết trong đầu - tôi sẽ chụp lại hình ảnh của các đối thủ, mặt cỏ, mọi thứ

Lần này, tôi đã hình dung ra trong đầu các hậu vệ trong bộ đồng phục màu đỏ của Arsenal, và tôi như nổi da gà.

Chúng tôi đang ở trong đường hầm, và tôi nghĩ:  “O.K. 12 năm trôi qua rồi. Giờ thì để xem ai đúng, ai sai.” 

Tôi đã lập một cú đúp vào ngày hôm đó, và bàn ấn định chiến thắng ở phút thứ 86 là một thứ gì đó mà tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng trước trận. Đó là một cú đánh đầu - có lẽ là pha đánh đầu tuyệt vời nhất mà tôi từng thực hiện - và cái cảm giác khi bóng chạm vào lưới… tôi chưa bao giờ thấy phê tê tái như thế trong cả sự nghiệp.

Tôi nhớ mình đã đi vòng quanh sân khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên … vỗ tay cùng fan hâm mộ … và cảm giác khi đó giống như, “Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà.” 

Nó không chỉ là vì đối thủ là Arsenal. Nó sâu xa hơn thế. Đó là việc tôi muốn chứng minh điều gì đó với bản thân mình, với gia đình tôi – những người đã luôn tin tưởng vào mỗi bước đi trên con đường sự nghiệp của tôi. Ngay cả khi tôi còn ở Millwall, Norwich và Leicester; ngay cả khi tôi hoài nghi vào bản thân mình.

Giờ đây, sau khi đã ghi được 100 bàn ở Premier League, là lúc thích hợp nhất để tôi nói lời cảm ơn đến một vài người.

Cảm ơn Kate, người vợ sắp cưới của anh, vì đã luôn sát cánh bên anh trong những thời khắc khó khăn nhất.

Cảm ơn bố, vì đã đặt tay lên đôi vai con ở công viên sau khi Arsenal quyết định đá con ra đường, và cảm ơn cả nhà vì đã luôn khuyên bảo, động viên con vào thời điểm khó khăn nhất trong căn buồng ở Leicester.

Cảm ơn mẹ, vì vô số những giờ lái xe để đưa con đi khắp mọi nơi, và vì những gì mà mẹ đã làm cho con.

Cảm ơn anh trai Charlie đã tham gia những trận đấu 1v1 cùng em trong suốt hàng ngàn tiếng đồng hồ - cũng như chịu để em làm Teddy Sheringham trong những trận đấu đó.

Cảm ơn Tom Brady, vì đã đem đến hy vọng cho những người mang bộ dạng cứ như thể chưa bao giờ bước vào phòng cân đo trong suốt cuộc đời mình.

Cảm ơn tất cả các đồng đội, đặc biệt là những người đã chịu đến sân tập cùng tôi ngay cả khi tôi không được đá trận nào, và nói, “Cậu xứng đáng có được một suất đá chính.” Những lời đó rất có ý nghĩa đối với tôi.

Cảm ơn Mauricio Pochettino, vì đã giúp tôi phát huy được hết khả năng của một tiền đạo.

Và tất nhiên, cảm ơn tất cả các fan hâm mộ Tottenham. Tôi đã mơ ước được khoác áo Spurs ngay từ khi còn là một cậu nhóc. Trong một quãng thời gian dài, động lực của tôi chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh ghi bàn vào lưới Arsenal ở Premier League. Giờ thì tôi đã làm được điều đó vài lần rồi, và cái cảm giác đó vẫn không bao giờ nhàm chán đi. Nhưng bây giờ, động lực của tôi đã hơi khác một chút. Giờ đây, tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng ra cảnh mình nâng cao chiếc cúp vô địch Premier League ở sân nhà mới của Spurs cùng với các đồng đội. Tôi sẵn sàng đánh đổi 100 bàn tiếp theo cho cái cảm giác đó.

Chúng tôi đã gần như làm được điều đó trong vài năm qua rồi, nhưng chỉ có một cách duy nhất để rút ngắn khoảng cách – và tôi sợ rằng đó là một câu trả lời đã quá nhàm chán. Như bố tôi từng bảo, chúng ta phải tiếp tục nỗ lực hết mình, chiến đấu hết mình.

COYS!

Harry

harrykane signature 230x91