Diegio Maradona và câu chuyện thật sự phía sau "Bàn tay của Chúa"

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 5 - ngày 07/12/2017

“MI AMIGOS” (những người bạn của tôi) chính là cái cách mà Diego Maradona dùng để mô tả Ali Bin Nasser và Bogdan Dochev. Tuy vậy, họ không hề có mối quan hệ thân mật với nhau. Ba thập kỷ trôi qua, hai vị trọng tài này vẫn luôn đổ lỗi cho nhau về sự kiện diễn ra vào ngày 22/6/1986. Có thể nói, nó không khác gì một mối thù sâu nặng.

Bối rối, tức giận và vui sướng, tất cả những cảm xúc này đã cùng lúc xuất hiện trong khoảng khắc ngày hôm đó. Thời gian ngừng trôi, hai “ông vua áo đen” đứng nhìn nhau chằm chằm như cố lý giải những gì đang diễn ra trên sân, nhưng không thể. Cả hai đều chạy về vạch giữa sân, Ali Bin Nasser không còn cách nào khác ngoài việc công nhận bàn thắng, và Bogdan Dochev cũng không cho thấy sự phản đối. 

Ba mươi năm đã trôi qua, bàn thắng ngày hôm đó vẫn là pha ghi bàn gây tranh cãi bậc nhất lịch sử bóng đá thế giới. Đồng thời, nó cũng được xem là bàn thắng nổi tiếng nhất lịch sử của môn thể thao này. Có rất nhiều bức ảnh chụp lại khoảnh khắc định mệnh khi bàn tay trái đang nắm chặt của Diego Maradona được giơ lên và gần như đụng vào trái bóng. Chắc chắn, nó giống với Fist of God (nắm đấm của chúa) hơn là Hand of God (bàn thay của chúa).

ma

Tất nhiên, đó chính là khoảng khắc lịch sử đã diễn ra trong trận Tứ kết World Cup 1986 trên sân Estadio Azteca ở Mexico City giữa Argentina và Anh. Ngày 22/6, mặt trời lên cao giữa trưa, kéo theo một mảng tối bên phần sân của Argentina, phía phải điểm giao bóng.

Không hề có tấm ảnh nào chụp ngay đúng thời điểm tay Maradona chạm vào bóng. Những bức ảnh mà chúng ta được nhìn thấy, hoặc là sớm hoặc là muộn hơn một tích tắc. Và camera hoàn toàn có thể “nói dối”.

maxresdeft

Việc khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng Maradona đã dùng tay để ghi bàn mở tỉ số ở phút 51, là một quan niệm sai lầm. Thời gian đã bóp méo hoàn toàn độ chính xác của sự kiện này. Vào thời điểm đó, tất cả mọi người đều chăm chú theo dõi tình huống đang diễn ra, ngoại trừ Barry Davies (BBC), “Họ đang thảo luận về một tình huống việt vị.”, đó chính là phản ứng ban đầu của Davies. Có một sự bối rối xuất hiện ở cả trong lẫn ngoài sân. Họ đã phải mất đến 30 giây để nghe ngóng về những gì đang diễn ra và đến tận bây giờ, không ai có thể chắc chắn điều gì cả. 

Trên sân, chỉ có bản thân Maradona, Peter Shilton và Terry Fenwick mới biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Fenwick đuổi theo trọng tài chính Bin Nasser đến tận vòng tròn trung tâm để phản đối bàn thắng một cách quyết liệt. Glenn Hoddle cũng giúp sức cho người đồng đội, nhưng Bin Nasser tin vào những gì ông được tận mắt chứng kiến hơn là lời kể của hai cầu thủ người Anh. 

Mọi thứ ập đến quá nhanh và hầu như không ăn nhập gì với một trận đấu diễn ra vô cùng chậm chạp vì thời tiết đang nóng như lò nướng bánh. Cả hai bàn thắng của Maradona hôm đó mang tính phổ quát như hai mặt của đồng xu vậy. Nếu bàn thắng thứ hai là một siêu phẩm, thì “Bàn tay của chúa” là gì? Một con quái vật ư? 

Không đúng! Trong bàn thắng thứ nhất cũng tồn tại cái đẹp, bởi vì nó đến từ một pha build-up mẫu mực. Thậm chí, theo một vài quan điểm, cái cách mà Maradona dứt điểm cũng … rất đẹp.

Ai cướp được gì của kẻ trộm thì sẽ được tha thứ cả 100 năm”, đó là câu khẩu hiệu đã  xuất hiện tại Buenos Aires ngay sau khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Hàng ngàn người đã đổ xuống các con phố và hô vang những câu slogan chống đối Margaret Thatcher vào ban đêm, hành động này có thể đã nhận được sự tán đồng từ rất nhiều cử tri lớn tại Anh ở thời điểm đó. Kẻ thù của “người đàn bà thép” Thatcher có mặt khắp mọi nơi, ở cả trong lẫn ngoài nước.

Bốn năm trước cuộc chạm trán này, chiến tranh đã nổ ra giữa Anh và Argentina. Trận đấu được dự đoán sẽ diễn ra trong một bầu không khí cực kì nóng bỏng. Nhưng trên thực tế, chỉ có một nhóm nhỏ CĐV là bị cách ly khỏi trận đấu và một vài cuộc bạo loạn ngắn xuất hiện trước khi tiếng còi khai cuộc cất lên, còn những diễn biến trên khán đài Azteca hoàn toàn không căng thẳng chút nào.

Trước giờ bóng lăn, các cầu thủ Argentina trao cho mỗi đồng nghiệp người Anh một bức tranh để thể hiện tình hữu nghị - hoặc đó đơn giản là một động thái nhằm mục đích xóa tan sự thù địch của hai bên. “Quả bom” được tháo ngòi nhẹ nhàng như thế. Trên khán đài, không khí giãn ra với bia lạnh được phục vụ tận nơi. Mặt trời lên cao, bầu không khí tại SVĐ không khác gì một kỳ nghỉ ở bãi biển. Ước tính, đã có 115 nghìn người đến theo dõi trận đấu.

1331ig lnd

Trên sân, Argentina thư thả chuyền bóng, tìm kiếm khoảng trống còn Anh như một võ sĩ sợ hãi không dám thách thức nhà vô địch hạng nặng thế giới. Tam Sư đang bị ru ngủ.

90 giây trước bàn mở tỉ số, thủ thành Shilton vừa phải trổ tài cứu thua sau một tình huống nguy hiểm, như một lời cảnh tỉnh đến khả năng phòng ngự của các đồng đội. Ông đã cảm nhận được điềm không lành, vì tuyển Anh thi đấu cứ như đang mời gọi Argentina ghi bàn. Và đúng như vậy, ngay sau đó, khoảng khắc được người ta nhớ đến với cái tên “Bàn tay của chúa” đã xuất hiện.

Một cú phất bóng hỏng của Terry Butcher (Anh) tạo cơ hội cho Argentina tràn lên phần nửa sân. Bóng được luân chuyển một cách nhịp nhàng qua chân Sergio Batista, Hector Enrique và Julio Olarticoechea. Maradona sau khi nhận bóng đã thực hiện một pha rê dắt đầy kỹ thuật, trước khi chuyền nó cho người đồng đội đang đợi ở rìa chữ D và bức tốc xâm nhập sâu vào bên trong vòng cấm, mặc dù tiền vệ Steve Hodge đã chặn được bóng và chuyền về cho thủ thành Peter Shilton, nhưng số 10 của Argentina đã băng theo, rồi bật lên dứt điểm tung lưới tuyển Anh. Tất cả diễn ra quá nhanh, chỉ vỏn vẹn có 10 giây.

Peter Shilton ngay lập tức dơ tay lên để khiếu nại, còn Trevor Steven bước đến vạch giữa sân với một tâm trạng đầy sự hoài nghi. Trong khi Terry Fenwick đuổi theo để tranh cãi với Bin Nasser, thì Peter Beardsley đứng đó và dang rộng hai tay, mặc dù vậy, những tuyển thủ Anh khác lại tỏ ra rất hờ hững và chấp nhận bàn thắng của Maradona. Sau đó, Hoddle cũng chạy theo hỗ trợ cho Fenwick, nhưng một người khác đang đứng gần đó là Steve Hodge lại chỉ lẳng lặng bước đi.

Quan sát bàn thắng lại một lần nữa. Maradona nhận đường chuyền từ đồng đội ở gần vòng tròn trung tâm, ông xoay người về phía trước và chậm rãi rê bóng với một tốc độ trung bình, sau đó ngoặc bóng sang phải để tránh Hoddle và bất ngờ tăng tốc. Peter Reid, Trevor Steven và Fenwick đều lần lượt bị Maradona vượt qua. Butcher và Kenny Sansom ngay lập tức áp sát Maradona khi số 10 của Argentina đến gần rìa chữ D, nhưng ông đã kịp vẩy trái bóng sang bên phải cho Jorge Valdano và tiếp tục bức tốc xâm nhập vào vòng cấm. 

Valdano đỡ bóng bằng chân phải và hơi giật mình vì nó bật lên quá cao. Khi bóng rơi xuống, nó đã vượt ra khỏi tầm với của Valdano, đúng lúc này, Hodge (ĐT Anh) xuất hiện và hất bóng ngược về phía khung thành đội nhà một cách vô cùng cẩu thả. Đây không phải là lần đầu tiên trong trận đấu Hodge phá bóng theo kiểu “bóp team” như thế này, anh đã có một tình huống tương tự trong hiệp 1. 

Thủ môn Shilton rời khỏi khung thành để lao lên với ý định ngăn chặn pha đánh đầu của Maradona và bắt gọn quả bóng đang bay đến. Trong tình huống này, nếu số 10 của đối phương đang có đà bật lên, thì Shilton cũng sở hữu lợi thế về chiều cao – khi cao hơn cầu thủ người Argentina đến 20cm, cộng thêm hai sải tay rất dài. Nhưng Shilton lại bất ngờ đẩy bóng hụt và Maradona “bằng một cách nào đó” tiếp xúc làm trái bóng rơi vào lưới.

Trước cả khi bóng lăn qua vạch vôi, Shilton và Fenwick đã giơ tay phản đối bàn thắng này. Trong 4 giây sau đó, Maradona đã thoát khỏi cảnh bị thổi phạt, khi khẽ liếc nhanh qua vai phải để quan sát phản ứng của trọng tài. Ông vẫy tay ra hiệu đồng đội ăn mừng và tạo ra một bầu không khí đầy phấn khích, khiến cho người ta có cảm giác đó là một bàn thắng hoàn toàn hợp lệ.

Niềm tin vào “tinh thần fair-play” của người Anh đã bị vấy bẩn. Tuy nhiên, khái niệm về fair-play của người Anh lại là một “mặt hàng” có chọn lọc. Một quốc gia đang ghì chặt lấy cái tư tưởng “getting away with it” (thoát khỏi sự trừng phạt) qua các tác phẩm như The Great Train Robbery và The Italian Job mà lại bị hành động của Maradona làm cho sửng sốt thì thật quá vô lý.

Sir Bobbby Robson, Peter Shilton, Tery Butcher và Chris Waddle vẫn còn than phiền về sự bất công mà tuyển Anh phải gánh chịu cho đến tận ngày nay. Shilton đã lên tiếng chỉ trích việc Maradona không hề đưa ra một lời xin lỗi chính thức nào, nhưng tại sao huyền thoại người Argentina phải xin lỗi khi ông không hề cảm thấy hối tiếc? Bởi theo quan điểm của Maradona, ông đã đánh bại những đối thủ Anglo-Saxon bằng sự khôn ngoan và khéo léo, hạ gục cơ bắp bằng trí tuệ.

Rất nhiều bài báo viết về “Bàn tay của chúa” đã xuất hiện. Mặc dù các tờ báo lá cải liên tục kêu gào sự công bằng cho tuyển Anh, nhưng báo chí truyền thống lại nhìn nhận vấn đề một cách tỉnh táo. Họ tập trung phân tích những điểm hạn chế của Anh trước Argentina và bản chất vật lý trong bàn thắng của Maradona.

442

David Miller của The Times viết rằng tuyển Anh đã cố gắng ngăn chặn Argentina hơn là chơi thứ bóng đá để giành chiến thắng. Ông cho rằng các cầu thủ Anh không khác gì những gã nông dân khi đứng trước Maradona: “Họ vây quanh anh ta cứ như thể một đám nông dân đang tìm cách tóm lấy một con bò đã đứt xích.” Jeff Powell của tờ Daily Mail đưa ra quan điểm rằng “Bàn tay của Chúa” có thể chỉ là một sự tình cờ, nó mang nhiều tính “hy vọng” hơn là “niềm tin” thật sự.

Chắc chắn Maradona không thể tính trước được bàn thắng ở phút 51 sẽ diễn ra theo kịch bản là mình sẽ tổ chức tấn công và dùng tay đấm bóng vào lưới Anh. Đó đơn giản chỉ là khoảng khắc bùng nổ khi đứng trước một cơ hội, và ngay cả ông cũng thừa nhận rằng, những khoảng khắc như vậy diễn ra rất thường xuyên trong các trận đấu mà ông tham gia trước cái ngày 22-6-1986 lịch sử đó. Diego Maradona là người muốn giành lấy chiến thắng bằng mọi giá, như nhiều ngôi sao thể thao tầm cỡ nước Anh mà thôi.

Năm 2015, Maradona có dịp gặp lại trọng tài chính Ali Bin Nasser khi đặt chân đến Tunisia để quay quảng cáo. Ông tặng vị cựu trọng tài một chiếc áo với thông điệp “Đến người bạn vĩnh cữu”, trong khi Bin Nasser tặng lại một bức ảnh chụp vòng tròn trung tâm sân Azteca trước giờ bóng lăn 30 năm trước. Maradona và Shilton cũng đã bắt tay nhau dưới sự chứng kiến của Bin Nasser.

anh phu 3 maradona 5 zdxj

Về phần trọng tài biên Dotchev, ông vẫn bị người dân Bulgaria gán cho biệt danh “kẻ phản bội” vì có dính líu đến “Bàn tay của Chúa” và đã qua đời vào tháng 5 năm 2017. Maradona cũng đã gửi lời chia buồn đến gia đình ông.

Theo These Football Times