Diego Maradona: Tuổi thơ nghèo khó và viên kim cương tỏa sáng trong hố phân

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 2 - ngày 04/12/2017

Bài viết được chuyển thể từ cuốn Angels With Dirty Faces: The Footballing History of Argentina  (Những thiên thần với khuôn mặt bẩn thỉu: Lịch sử bóng đá Argentina) của Jonathan Wilson

Ngày 30/10/1960, 32 năm đã trôi qua kể từ ngày Borocoto mô tả về một cậu bé hoàn hảo: Mái tóc rối bù, đôi mắt sáng rực lên khi nghĩ về những trò láu cá, cùng một nụ cười hồn nhiên để lộ hàm răng vẫn còn dính những mẫu vụn của chiếc bánh mì kẹp thịt đã ăn ngày hôm qua. Đúng vào cái ngày đó, cậu bé trong bài viết của Borocoto đã được sinh ra tại bệnh viện Evita Peron ở Lanus, một quận công nghiệp nằm phía Nam thủ đô Buenos Aires.

 3727 1

Diego "Chitoro" Maradona và người vợ, Dalma "Tota" Salvadora, đều xuất thân từ Esquina, thuộc vùng Corrientes ở miền Đông Bắc Argentina, gần biên giới Paraguay. Ông sống trong một căn nhà đắp bằng đất và lau sậy gần bờ sông, đồng thời kiếm sống bằng nghề đánh bắt cá và đưa gia súc lên các hòn đảo của đồng bằng Parana Delta để chăn thả, đến khi thủy triều lên lại đưa chúng trở về. Còn bà Tota tới thủ đô Buenos Aires với ước mơ về một cuộc sống khấm khá hơn, và làm việc như một người hầu. Hai năm sau, bà thuyết phục được Chitoro chuyển đến sống cùng mình trên thành phố, ban đầu, họ sống cùng người thân ở Villa Fiorito, vùng ngoại ô phía Nam Buenos Aires. Chitoro tìm được việc làm ở một nhà máy chế biến thức ăn thừa tại Riachuelo, vịnh biển mà Pedro de Mendoza đặt chân tới khi thành lập Buenos Aires vào năm 1536. Khi đó, vùng đất này đã trở thành một con kênh bẩn thỉu, dơ dáy, nó được xem là một ranh giới ngăn cách giữa người giàu có và đám nghèo hèn bên trong thành phố. Ngay sau khi gia đình nhà Maradona đến Villa Fiorito, người thân của họ đã chuyển đi, và ông Chitoro phải tự dựng nên nơi ăn chốn ở bằng những viên gạch và các tấm kim loại.

0aeb31eb7acc585ca

Nhà Maradona đã có 3 cô con gái trước khi bà Tota tiếp tục mang thai. Có hàng chục câu chuyện kể về sự ra đời của đứa bé thứ tư, nhưng giai thoại phổ biến nhất là câu chuyện kể rằng bà Tota đang khiêu vũ thì bất ngờ chuyển dạ. Vài giờ sau đó, bà hạ sinh một cậu con trai, người ta đồn đại rằng cậu bé đã biết vung chân đá ngay lúc mới chào đời. "Chúc mừng", bác sĩ nói với gia đình. "Anh chị đã có một cậu nhóc khỏe mạnh". Hai vợ chồng Maradona đặt cho cậu con trai cái tên giống với người cha “El Diego”

Diego lớn lên trong cảnh khốn khó, thiếu thốn mọi bề, không có điện, cũng chẳng có nước. Villa Fiorito là như vậy. Maradona luôn nói rằng, cái quá khứ cơ cực đó đó đã dạy cho ông ý nghĩa của việc sống khôn ngoan và ranh mãnh, các phẩm chất mà những kẻ dưới đáy xã hội như ông phải nắm vững để có thể tồn tại. Ông nhấn mạnh, những người đến từ các tỉnh lẻ trung thực hơn, nhưng các villeros (dân sống ở khu ổ chuột) mới là cộng đồng sống khăng khít như một bộ lạc: Họ tập hợp những người bạn thân thiết xung quanh mình, đề cao lòng trung thành hơn tất thảy mọi thứ. Maradona tự hào gọi đó là a cabecita negra (chim sẻ nhỏ đầu đen), một phẩm chất kế thừa từ dân nghèo Italia và người Guarani, những người lao động nghèo xuất thân từ tầng lớp thấp nhất của xã hội.

Vào sinh nhật năm 3 tuổi, Maradona được người anh họ Beto tặng cho một quả bóng; đêm hôm ấy, cậu ôm theo nó đi ngủ. Quả bóng đã trở thành người bạn đồng hành của cậu bé Diego kể từ lúc đó. "Có rất nhiều người sợ phải thừa nhận là họ đến từ Villa,” Ông kể lại. “Nhưng không phải tôi, bởi nếu không được sinh ra trong khu ổ chuột đó, tôi sẽ không thể trở thành Diego Maradona. Tôi được quyền tự do chơi bóng.” Nhưng có vẻ như huyền thoại người Argentina đã quá lí tưởng hóa thời thơ ấu của mình. Người ta không đặt đồn cảnh sát nào ở Villa cả, thay vào đó, họ chỉ đến đây từ bên ngoài bằng xe buýt để tuần tra vào mỗi ngày. Vùng đất này tồn tại rất nhiều vấn đề phức tạp, còn đáng sợ hơn cả những thế lực đen và những nguy hiểm thường trực. Khi mới bắt đầu biết đi, Maradona đã suýt chết đuối trong một … hố phân. “Diegito,” Ông chú Cirilo hét lên khi lao đến giúp người cháu của mình, “Cố gắng ngóc đầu khỏi đống c*t”. Đó là câu chuyện mà Maradona vẫn thường kể lại, lời nói của người chú Cirilo lúc đó gần như đã thành câu thần chú trong những khoảnh khắc khó khăn nhất cuộc đời ông.

10

Từ thuở bé, Maradona đã biết tự kiếm tiền bằng mọi cách có thể, mở cửa xe taxi, bán phế liệu, gom giấy bọc từ các bao thuốc lá rỗng. Để tồn tại, bạn phải sống dựa vào trí khôn của mình; giấc mơ Peronist là một thứ rất xa vời, nhưng vợ chồng Chitoro - Tota vẫn luôn giữ một bức ảnh của hai vợ chồng vị cố Tổng thống Peron và Evita trong nhà. Họ dường như đã sớm nhận ra tương lai của cậu con trai bé bỏng chính là bóng đá và ủng hộ cậu ở mọi giai đoạn phát triển. Có một bức ảnh chụp lại hồi Maradona 4 hoặc 5 tuổi đang đứng trước một hàng rào thép bị bẻ cong và méo mó, cho thấy cậu đã sút bóng vào nó nhiều đến mức nào. Trên đường đến trường, Diego sẽ mặc một chiếc quần màu cam, cầm theo một tờ báo nhàu nát, hoặc một miếng giẻ rách được cuộn lại thành một quả bóng, và vừa đi vừa tập tâng “quả bóng” đó kể cả khi đang băng qua một … đường ray xe lửa.

Tháng 12/1968 Maradona được đưa tới thử sức cùng Cebollitas, (The Little Onions), đội trẻ của Argentinos Juniors. CLB này được thành lập ở trung tâm vùng Villa Crespo vào năm 1904, bởi một nhóm bạn thân có khuynh hướng tôn sùng xã hội chủ nghĩa và vô chính phủ. Tên ban đầu của họ là Martyrs of Chicago, lấy cảm hứng từ sự kiện tám nhà hoạt động cách mạng theo chủ nghĩa vô chính phủ bị treo cổ và giam cầm sau vụ bạo động Haymarket ở Chicago năm 1886. 1 năm sau khi thành lập đội bóng, họ quyết định đổi tên thành Argentinos Juniors. Cái tên này được chấp nhận là một phần của hiệp hội bóng đá Argentina vào năm 1909, và sau nhiều lần di chuyển, năm 1921, trụ sở CLB đã chính thức đóng tại La Paternal, nằm ngay phía Tây nơi đội bóng ra đời. Đến năm 1930, đây chính là đội bóng đi đầu trong phong trào chuyên nghiệp hóa bóng đá. Nhưng vì những khó khăn về tài chính, họ đã bị xuống hạng vào năm 1936 và phải mất tới 2 thập kỷ mới có thể trở lại với hạng đấu cao nhất. Đến thời điểm đó, người ta đã bắt đầu công nhận khả năng đào tạo cầu thủ trẻ của Argentinos và đồng thời, đánh giá rất cao thứ bóng đá mang đậm tính giải trí – không đặt nặng kết quả - mà họ đang chơi. Chính vì vậy, CLB này đã được đặt cho biệt hiệu los Bichos Colorados (the Red Bugs). Argentinos đứng ở vị trí thứ ba vào mùa giải năm 1960 – và từng nuôi hy vọng vô địch cho tới ngày thua River Plate 1-5 ở giai đoạn cuối của mùa giải – thế nhưng hầu hết các mùa giải họ đều phải chật vật thi đấu để tránh xuống hạng. Nếu có một hoặc hai cầu thủ chơi nổi bật trong đội, anh ta cũng sớm được bán cho các CLB lớn hơn.

PA 9313398

Argentinos Juniors không mất nhiều thời gian để nhận ra sự khác biệt của Maradona so với những cầu thủ trẻ khác trong đội. Một thằng nhóc mập, lùn, đầu to bất thường - gợi cho người ta nhớ đến Sivori - và khiến HLV Francisco Cornejo phải thốt lên “cậu ta cứ như đến từ một hành tinh khác.” Tài năng của Maradona ấn tượng đến mức CLB đã nghi ngờ cậu ăn gian tuổi, và khăng khăng muốn kiểm tra giấy khai sinh của cậu. Vì quá hạnh phúc khi phát hiện ra một cậu bé 8 tuổi phi thường, HLV Cornejo đưa Maradona tới gặp bác sĩ Cacho Paladino, một người từng làm việc với nhiều tay đấm quyền Anh chuyên nghiệp, và ông đã cho Maradona một lộ trình thuốc uống lẫn thuốc tiêm giúp anh cải thiện thể chất. Từ bé, Maradona đã quá quen với dược phẩm hỗ trợ, như thể rất bình thường và tự nhiên vậy.

Cái tên Diego Maradona nhanh chóng trở thành một hiện tượng. Vào thời gian nghỉ giữa hiệp đấu của Argentinos, cậu đã khiến đám đông trầm trồ khi liên tục biểu diễn các động tác kỹ thuật; trong một trận đấu gặp Boca Juniors tháng 7/1970, Maradona gây ấn tượng mạnh đến mức đám đông hô vang tên cậu ở lại thi đấu tiếp trong hiệp 2. Sau đó, cậu xuất hiện trong một chương trình giải trí vào tối thứ 7 trên truyền hình, biểu diễn khả năng tâng bóng, rồi... tâng cam, và cuối cùng là tâng chai nước. Có một video ghi lại cuộc phỏng vấn đầu tiên với Maradona, trong đó, khi được hỏi về những tham vọng của bản thân, cậu đã trả lời: "Vô địch quốc gia, vô địch World Cup".

d6c54f836957f18b

Vào ngày 28/9/1971, Maradona lần đầu tiên được báo chí Argentina đề cập tới, khi phóng viên tờ Clarín bị quyến rũ bởi màn trình diễn của cậu bé này vào thời gian nghĩ giữa hiệp trong trận đấu giữa Argentinos và Independiente - mặc dù bài báo đã viết nhầm tên Maradona thành “Caradona”. Cậu bé 10 tuổi ấy, đã được nhận xét rằng "sở hữu khả năng hiếm có trong việc giữ bóng và rê bóng". Nhưng điều ấn tượng hơn cả là việc Maradona sớm được gắn định mệnh với truyền thống pibe: "Chiếc áo quá lớn với cậu, phần tóc mái vừa đủ ngắn giúp cậu nhìn rõ xung quanh. Trông cậu như thể vừa mới trốn ra từ potrero vậy. Cậu có thể khống chế gọn trái bóng và sau đó dễ dàng gẩy nhẹ nó lên bằng cả hai chân. Cậu ta sinh ra đã là một cầu thủ. Trông cậu dường như không thuộc về hiện tại, nhưng sự thực lại là có; cậu mang một tình yêu đậm chất Argentina dành cho trái bóng, và nhờ có cậu, bóng đá của chúng ta sẽ tiếp tục phát triển bằng những cầu thủ vĩ đại".

Đó là sự kì vọng quá lớn đối với một cầu thủ trẻ, nhưng tất cả mọi người đều tin rằng, cậu bé xuất chúng này sẽ gánh vác được nó. Có thể thấy rằng, ngay từ khi còn nhỏ, người ta đã cảm nhận được sự đặc biệt và vĩ đại ở Maradona. Kể từ ngày đó, Maradona liên tục cho thấy sự phát triển vượt xa tuổi tác, và không bao giờ gặp phải vấn đề gì với chuyện học hành nhờ một ông thầy hiệu trưởng phát cuồng trước tài năng chơi bóng của cậu học trò, để rồi sẵn sàng cho cậu qua môn bất kể điểm số có là bao nhiêu - điều đó đã cho thấy các nguyên tắc thông thường không nhất thiết phải áp dụng với con người xuất chúng này. Tài năng bóng đá của Maradona đã sớm được khai phá và trình diễn trước toàn thế giới.

Theo Jonathan Wilson