Mohamed Salah không phải là một winger thực sự đẳng cấp !

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 6 - ngày 01/12/2017

Bàn thắng trong trận đấu với Chelsea đã đưa Mohamed Salah vươn lên dẫn đầu danh sách vua phá lưới của Premier League. Với 10 bàn thắng sau 13 trận đầu tiên tại giải đấu hàng đầu nước Anh, Salah đang nhận được những lời tung hô ngọt ngào nhất, nhiều người nhận xét rằng, số bàn thắng mà anh ghi được cho đến thời điểm hiện tại là cực kì ấn tượng, nhất là “đối với một wide player”.

Bạn đang nghĩ về những winger săn bàn vĩ đại nhất ư? Chỉ cần ở Liverpool 3-4 năm, Salah hoàn toàn có thể làm lu mờ tất cả bọn họ,” Jamie Carragher nói với Sky. “Robert Pires, Freddie Ljungberg và Ryan Giggs, họ đều là những wide player và cũng có lối chơi y hệt Salah bây giờ - tạo ra những bước chạy dọc theo tuyến sau của hàng phòng ngự.”

3719 1

Trên thực tế, Salah đã không còn bị đem ra so sánh với những huyền thoại mà Carragher đề cập nữa. Trong 24 mùa giải đã trãi qua cùng Manchester United, chỉ có 2 mùa giải là Giggs có số bàn thắng nằm ở mức hai con số và chưa bao giờ có thể ghi trên 13 bàn/ mùa. Số bàn thắng/ mùa cao nhất mà Ljunberg ghi được ở Premier League là 12, và anh cũng chỉ có 2 trong số 9 mùa giải khoát áo Arsenal là ghi được số bàn thắng chạm mức hai con số. Pires là cầu thủ ghi bàn ổn định nhất, với tỷ lệ 14 bàn/ mùa trong 3 mùa giải liên tiếp từ năm 2002 đến năm 2004, nhưng rất ít người dám khẳng định rằng Salah sẽ không thể vượt qua con số này. Nếu xét lại một cách cụ thể dựa trên thực tế là Giggs thường chơi bó vào trung lộ nhiều hơn khi đã lớn tuổi, có thể thấy, tỷ lệ ghi bàn của anh khi thi đấu ở cánh là 1 bàn/4 hoặc năm trận – Ljunberg cũng có tỷ lệ tương tự. Còn của Pires là 1 bàn/ 3 trận.

2 mùa giải qua, tỷ lệ ghi bàn trung bình của Salah là 1 bàn/ 2 trận, và với sự khởi đầu đầy ấn tượng của anh tại Liverpool, thông số này đã nhảy vọt lên thành 3 bàn/ 4 trận. Liệu chúng ta đã có thể kết luận Salah xuất sắc hơn Giggs và Pires - những huyền thoại lừng danh của Premier League ? Không - điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải xem xét kỹ lưỡng hơn về những so sánh đã thực hiện ở trên.

Ryan Giggs không phải là George Best

Giữa thập niên 90, khi một tài năng trẻ mang tên Ryan Giggs được ca ngợi là George Best mới, Sir Alex Ferguson đã nói với Hugh Mcllvanney: “Giggs sẽ không bao giờ trở thành Best. Không ai có thể làm được điều đó. George là độc nhất vô nhị, cậu ấy là tài năng xuất sắc nhất mà thứ bóng đá của chúng tôi đã sản sinh ra. Hãy nhìn vào kỷ lục ghi bàn của cậu ấy: 137 bàn sau 361 trận tại giải đấu … một kỷ lục phi thường đối với một người chưa bao giờ được các tiền đạo chia sẽ cơ hội ghi bàn, Best gần như luôn phải tự mình đánh bại những vật cản phía trước để có thể xé toang mành lưới của đối phương.” 

Các winger thường giành phần lớn thời gian hoạt động ở ngoài cánh, với các hậu vệ đứng giữa họ và khung thành, đó là lý do tại sao Ferguson đánh giá rất cao kỷ lục ghi bàn của Best. Khi bạn xem lại các bàn thắng của Salah ở Liverpool, tiền vệ người Ai Cập hầu như chưa bao giờ phải tốn công vượt qua (ít nhất là một) cầu thủ của đối phương để ghi bàn. Thường thì anh là người dâng cao nhất, chủ động chạy đến cột xa để dứt điểm. Có thể nói, Salah không thực sự là một winger. Anh thi đấu trong một vai trò chưa từng tồn tại ở thời của Best hay Giggs: The striker who starts on the wing. (tạm dịch: Striker xuất phát từ cánh)

Trở lại với năm 2000 và nhìn vào BXH vua phá lưới Premier League. Bạn sẽ thấy hầu hết những cầu thủ trong top 10 đều là centre-forward. Kevin Phillips, Alan Shearer, Andy Cole, Dwight Yorke, v.v … Cái tên duy nhất không phải là một số 9 cổ điển chính là Thierry Henry.

Thierry Henry được nhớ đến là cây săn bàn vĩ đại nhất lịch sử Arsenal, nhưng khi gia nhập đội bóng thành London từ Juventus, hầu hết mọi người đều cho rằng Arsene Wenger vừa ký hợp đồng với một left-winger. Nhưng Henry luôn là người đi trước thời đại, và trong năm 2000, Arsene Wenger cũng tương tự như vậy. Hai thầy trò người Pháp đã cùng nhau đẩy lối chơi truyền thống vốn đã cai trị bóng đá Anh từ những năm 1960 lùi dĩ vãng, một lối chơi mà các full-back bị giữ chân ở hàng thủ, các winger giữ vị trí ở cánh và các centre-forward chỉ hoạt động trong vòng cấm.

Một trong những phẩm chất đã giúp Henry trở nên khác biệt chính là tốc độ và thể lực – và anh đã sử dụng thế mạnh này để mở rộng khu vực hoạt động của mình trong trận đấu. Các centre-forward truyền thống thường chỉ di chuyển vào vòng cấm và đọ sức với các hậu vệ trong khi đợi bóng. Còn Thierry Henry thích dạt ra cánh, vì biết rằng những người được chỉ đạo kèm cặp anh ta sẽ không thể đi theo ra khu vực này, và sử dụng tốc độ khủng khiếp của mình để xâm nhập vào vòng cấm mà không có ai theo kèm.

Ronaldo và Messi

Các striker của thế hệ trước đã không thể làm được như Thierry Henry bởi vì họ không có tốc độ và thể lực giống anh. Nhưng sự xuất hiện của huyền thoại người Pháp đã mở đường cho việc những bản sao của anh liên tiếp được sản sinh ra, trong đó, hai người xuất sắc nhất chính là Cristiano Ronaldo và Lionel Messi – hai gã quái vật đã độc bá bảng xếp hạng bàn thắng của bóng đá châu Âu trong suốt 1 thập kỷ qua. Cả hai người họ đều thích bắt đầu trận đấu từ những vị trí lùi sâu, ở bên cánh; vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi một "winger" như Salah lại có thể ghi nhiều bàn thắng đến vậy.

Ronaldo vs essi EJYH

"Cây săn bàn chủ lực của đội" thường là nhiệm vụ được giao cho những cầu thủ có xu hướng hoạt động trong vòng cấm, nhưng hiện tại, mọi thứ đã thay đổi. Nếu nhìn vào danh sách cầu thủ tung ra nhiều cú sút nhất Premier League, bạn sẽ thấy những "wide" striker như Salah, Alexis Sanchez và Richarlison cũng sút nhiều không kém gì các centre-foward truyền thống như Harry Kane và Romelu Lukaku.

Một điểm cần lưu ý khác của các "winger" dạng này, đó là họ rất hiếm khi tạt/ căng bóng. Salah đã có 7 lần sút nhiều như tạt trong một trận đấu. Các wide player thật sự trong bóng đá hiện đại chính là những full-back. Họ là những người có nhiều điểm tương đồng nhất với các winger kiểu cũ, giống đến mức độ mà người ta cho rằng đã đến lúc nên bỏ từ “back” ra khỏi cụm “full-back” bởi vì phần lớn thời gian thi đấu trên sân của họ là để phục vụ cho mặt trận tấn công.

Một lần nữa, những đổi mới mà chúng ta được biết đến ở trên chính là kết quả của cuộc “chạy đua vũ trang” trong thế giới bóng đá. 20 năm trước, người ta thường lập luận rằng sơ đồ 3-5-2 và các biến thể của nó không thật sự mang đến hiệu quả, bởi vì hệ thống này đòi hỏi quá nhiều từ các wing-back - những người phải gồng mình “cân” toàn bộ bên cánh mà họ thi đấu. Giờ đây, có rất nhiều cầu thủ dư sức đảm nhận nhiệm vụ này, để giải phóng các “winger” như Salah, Raheem Sterling hoặc Leroy Sane – cho phép họ được chạy cắt vào trong và ghi bàn.

3719 2

Trên thực tế, việc những cầu thủ này ghi được nhiều bàn thắng hơn các winger huyền thoại trong quá khứ không có nghĩa là họ xuất sắc hơn. Nó chỉ cho chúng ta thấy rằng, họ không phải là những winger, mà chính xác là striker; và cái cách mà chúng ta thảo luận về bóng đá cần phải bắt kịp với những gì đang diễn ra trong thực tế.

Theo Irish times