Tạm biệt anh, Michelangelo của thế giới bóng đá

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 4 - ngày 08/11/2017

Một trong những phân cảnh đáng nhớ nhất trong siêu phẩm điện ảnh “Inception” của Christopher Nolan vào năm 2010, chính là khi nhân vật Dom Cobb, được thủ vai bởi Leonardo di Capiro cần một kiến trúc sư “xuất sắc như tôi.” Nhân vật được thủ vai bởi Michael Caine, giáo sư của Cobb – ông Stephen Miles, nhìn lên từ bàn làm việc và bảo anh đừng lo lắng. “Tôi biết một người còn giỏi hơn,” ông nói. Miles giới thiệu cho Cobb một sinh viên tên là Araidne, người được thuê để tạo ra “thế giới của những giấc mơ.”

2109 4

Cô nàng đó là một tài năng phi thường. Nhưng khi đang xem bộ phim này, tôi chợt nghĩ người mà Miles sẽ giới thiệu chính là Andrea Pirlo. L’Architetto (Kiến trúc sư) là một trong những biệt danh của cầu thủ người Italia, rốt cuộc, sau khi anh quyết định giã từ thế giới bóng đá, thứ mà người ta nhớ đến nhất ở Pirlo chính là khả năng sáng tạo và lĩnh hội không gian một cách đồng thời, một tố chất mà rất hiếm ai có được.

“Tôi tư duy nghĩa là tôi chơi bóng” là tựa đề mà Andrea Pirlo đặt cho cuốn tự truyện của mình. Một cái tên không thể thích hợp hơn để miêu tả sự nghiệp của anh. Là một cầu thủ bóng đá, tiền vệ người Italia được trời phú cho khả năng quan sát và nhận thức không gian - thời gian vô cùng xuất sắc, đây chính là điều đã khiến cho cả Pep Guardiola lẫn Xavi đều muốn anh gia nhập Barcelona, còn người Brazil thì ước rằng anh là một cầu thủ Brazil. Những đường chuyền của Pirlo khiến người ta nhớ về câu nói nổi tiếng của cựu HLV Roma và Sampdoria, Vujadin Boskov. Những cầu thủ xuất sắc nhất, theo quan điểm của vị chiến lược gia này, là những người “nhìn ra được đường cao tốc, trong khi kẻ khác chỉ thấy những con đường mòn.”

Cách miêu tả của Carlo Ancelotti thì lại khác. “Pirlo nhìn ra một đường chuyền chỉ trong giây lát, còn những người khác có thể sẽ phải mất cả đời để nhận thấy.” Và chỉ trong một tích tắc đó thôi cũng đủ để tạo ra một keypass, khiến cho các hậu vệ đều phải bất ngờ và bị kéo ra khỏi vị trí. Pirlo chưa bao giờ là người nhanh nhất, nhưng điều đó không quan trọng. Regista người Italia, cũng giống như các cao thủ cờ vua, luôn đi trước đối phương 3 hoặc 4 bước. Phong cách của anh cũng giống như cái cách mà Jorge Valdano từng định nghĩa về Zinedine Zidane, falso lento – false slow. Sự chậm chạp giả tạo. Tốc độ nằm ở bên trên. Tất cả đều ở trong cái đầu được vận hành như một chiếc Ferrari.

23244064 1758091234 n

Pirlo thoát khỏi sự kèm cặp bằng một pha di chuyển thông minh, và thường đá bao sân nhiều hơn bất cứ cầu thủ nào, không phải với cường độ di chuyển, mà bằng trí óc. Tất cả mọi người đều biết, những đội bóng mà Pirlo thi đấu luôn vận hành lối chơi qua đôi chân của anh. Kế hoạch của họ cũng vì thế mà bị đơn giản hóa đến không ngờ. Ngăn chặn Pirlo, bạn có thể vô hiệu hóa được Milan, cản bước Juventus và đánh bại Italia.

Nhưng rất ít người làm được điều đó, vì ngay khi bạn có ý định này, thì bạn đã để xổng mất anh ta rồi. Như thể có phép màu, anh ta sẽ thoát khỏi dây xích một cách đơn giản như Harry Houdini và chuẩn bị cho màn ảo thuật tiếp theo của mình; một cú đá phạt trực tiếp, như một trong số 28 bàn thắng mà anh ghi được ở Serie A, một kỷ lục ngang bằng với Sinisa Mihajlovic, một đường chuyền mù dành cho Fabio Grosso, một cú bấm bóng cho Pippo Inzaghi hoặc Alvaro Morata, hay một cú Penenka tuyệt hảo trước ánh mắt bất lực của Fabien Barthez hoặc Joe Hart.

PirloRigo

Nhìn vào Pirlo, người ta có thể thấy được sự tinh hoa của Italia, the bel paese (đất nước xinh đẹp) được khắc họa trong chính thứ bóng đá của anh. Đó là phong cách, là nét tao nhã, là sự sáng tạo, là tuyệt tác, là sự theo đuổi vẻ đẹp, nghệ thuật. Andrea Pirlo chính là một Michelangelo của thế giới bóng đá, với cọ vẽ là đôi chân đầy tài hoa. Được biết đến như một Regista tại Italia - một đạo diễn trên sân cỏ, với trí tưởng tượng có thể làm cho kịch bản trở nên vô cùng sống động, ở những nơi khác, họ gọi vị trí này bằng cái tên “the Pirlo role”, đủ để có thể thấy được tầm ảnh hưởng rộng rãi của tiền vệ người Italia.

Chuyển đổi vị trí của anh từ một “số 10” đá sau lưng tiền đạo, thành một tiền vệ hoạt động ngay phía trên hàng thủ, chính là một quyết định đến từ trực giác của cựu HLV Brescia, Carlo Mazzone, đây không chỉ là một nước cờ làm thay đổi sự nghiệp Andrea Pirlo, mà còn thay đổi cả lịch sử bóng đá Italia những năm gần đây. Pirlo đã có 4 lần góp mặt trong trận chung kết Champions League, và giành hai chiến thắng cùng với A.C. Milan. World Cup 2006 cũng ghi khắc những dấu ấn đáng nhớ của anh. Tiền vệ người Italia ghi được bàn thắng đầu tiên cho ĐTQG tại chính giải đấu này, đồng thời tạo ra những đường chuyền quyết định trong cả hai trận bán kết và chung kết. Cũng chính Pirlo là người đã thực hiện quả luân lưu đầu tiên trong trận chung kết đối đầu với Pháp.

Gía trị mà Pirlo mang đến là vô giá, và anh sẽ mãi được nhớ đến như một trong những bảng hợp đồng chuyển nhượng tự do chất lượng nhất mọi thời đại. 6 năm liên tiếp thống trị tuyệt đối của Juventus tại Serie A được khởi đầu bởi sự xuất hiện của Pirlo. Đôi giày mà anh mang khi ghi “bàn thắng phút 93” nổi tiếng, giúp Juventus giành chiến thắng trong trận derby Turin, đến nay vẫn được xem là một trong những kỷ vật có giá trị nhất trong J Museum. “Grazie Maestro”, đó chính là dòng Tweet mà Juventus đã post trên Twitter khi anh chính thức tuyên bố giải nghệ. Được HLV Patrick Vieira tung vào sân ở phút 90 trong trận đấu giữa New York City và Columbus, Pirlo đã nhận được sự chào đón cuồng nhiệt từ tất cả các CĐV có mặt tại SVĐ Yankee.

Trong cuộc trò chuyện với La Gazzetta dello Sport hồi tháng trước, Pirlo nhớ về Joe Di Maggio khi ông giải nghệ vào năm 1995. Di Maggio cũng nghỉ hưu khi đang ở cùng độ tuổi với Pirlo bây giờ, vì “đau đớn và nhức nhối.”

Bạn không thể luyện tập theo ý mình,” Pirlo tâm sự, “bởi vì bạn lúc nào cũng đau nhức. Ở cái tuổi của tôi, đã đến lúc phải nhận ra ‘nhiêu đó là đủ rồi’. Không thể cố gắng gượng cho đến 50 tuổi được nữa. Tôi sẽ tìm một công việc khác vậy.”

hg

Giống như chế biến rượu. Pirlo đã mua lại một vườn nho cách đây một thập kỷ, anh sản xuất nên dòng rượu của chính mình, Trebbiano and Rose. Nhưng sau đó, anh nhìn thấy những đồng đội cũ, Alessandro Nesta, Andriy Shevchenko, Rino Gattuso, Pippo Inzaghi, Grosso, Fabio Cannavaro, Cristian Brocchi và Massimo Oddo đang làm cùng một công việc. Họ đều đã trở thành những huấn luyện viên bóng đá. Có lẽ anh cũng sẽ bắt tay vào con đường này. Rốt cuộc, các tiền vệ đều có xu hướng trở thành những HLV xuất sắc nhất, và Pirlo đủ thông minh để có thể làm được điều này.

Nó mang đến cho chúng ta một giai thoại cuối cùng. Trong lần thứ hai huấn luyện Inter Milan, HLV Roy Hodgson đã không thể phát âm đúng cái tên Pirlo. Ông thường gọi anh là “Pirla”, nghĩa là “thằng ngu” trong phương ngữ Milanese. Điều này đã tạo nên khá nhiều câu chuyện thú vị trên sân tập của Inter.

Nhưng Pirlo chưa bao giờ là một “thằng ngu”, anh là một thiên tài bóng đá.

Theo James Horncastle