Antonio Cassano: Sự sụp đổ của một thiên tài

By Nguyễn Nam Khánh | Chủ nhật - ngày 12/03/2017

Một buổi tối tháng 12 ẩm ướt tại Stadio San Nicola năm 1999, trận đấu của FC Bari và Inter Milan đang diễn ra. Nerazurri – đương nhiên là đội được đánh giá cao hơn hẳn so với đội bóng vùng Apulia, nhất là khi đội chủ nhà đã gặp bất lợi rất lớn vì sự vắng mặt của nhiều trụ cột; cả hai tiền đạo xuất sắc nhất của họ đều phải ngồi ngoài vì chấn thương. Cơ hội đá chính được trao cho hai tiền đạo trẻ vô danh: Một chàng trai người Nigeria, tên là Hugo Enyinnaya, và một cậu bé người địa phương - Antonio Cassano. Trận đấu này về sau sẽ được viết vào trang sử của Bari, trận đấu mà một thiên tài của thế giới bóng đá chính thức bước chân ra ánh sáng.

Phút 87, khi tỉ số của trận đấu đang là 1-1, một đường chuyền dài từ Simone Perrotta đưa bóng đến chân Cassano đang ở bên cánh trái. Sau một pha chạm bóng đầy kĩ thuật bằng gót chân, anh khống chế bóng dễ dàng để sau đó di chuyển vào khoảng trống. Khéo léo lừa bóng qua Laurent Blanc và Christian Panucci rồi ngoặt vào trong vòng cấm địa, trước khi bình tĩnh sút tung lưới ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 nổi tiếng cho i Galletti.

Khi bóng đã nằm trong lưới, Cassano ăn mừng cực kì phấn khích. Tràn ngập trong cảm xúc và niềm tự hào, anh nhảy qua biển quảng cáo, chạy như điên trên đường chạy ngoài sân, tay vung cao để ăn mừng cùng các CĐV đội nhà. Đó là khoảng khắc đã tạo nên một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của Cassano, những tia sáng đầu tiên được tỏa ra của một thần đồng bóng đá là một thứ ánh sáng đầy chói lóa.

Nổi lên với tư cách là một thành viên của đội trẻ Bari, Cassano đã phải vượt qua rất nhiều nghịch cảnh mới có thể chạm đến giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Một mình mẹ anh nuôi anh khôn lớn, cùng một lúc bà đã phải làm đến hai công việc để nuôi sống gia đình ở một trong những khu vực nghèo đói nhất Bari, Old Town. Cha của anh đã bỏ rơi họ khi anh chỉ vừa mới sinh ra và bóng đá đã trở thành một vị cứu tinh cho cuộc đời của cậu bé người Italia, người đã trưởng thành từ những trận bóng diễn ra trên đường phố.

Hiếm khi nào đến trường và thường xuyên dính vào rắc rối với pháp luật, từ nhỏ Cassano đã là một tên nhóc cực kì ngổ ngáo, tính cách này về sau vẫn còn được thể hiện ngay cả khi anh đã thành danh, cả trong và ngoài sân cỏ. Nếu như tài năng bóng đá của anh không được các tuyển trạch viên Bari phát hiện ra, thì cuộc đời anh đã rẽ theo một con đường khác, như anh kể chi tiết trong cuốn tự truyện in năm 2010, Dico Tutto  (Tạm dịch: Tôi sẽ cho bạn biết tất cả mọi thứ):

Nếu như không có trận đấu gặp Inter, có lẽ tôi đã trở thành một tên cướp, hay thậm chí còn tồi tệ hơn nữa; mà dẫu thế nào thì tôi cũng sẽ là một tên tội phạm. Rất nhiều người tôi quen biết trước đây đã có cuộc sống như vậy.  Trong trận đấu đó, tài năng của tôi đã tỏa sáng, và đưa tôi cất cánh thoát khỏi một tương lai toàn shit”.

Antonio Cassano đã ra mắt Serie A ở tuổi 17 và nhanh chóng được đặt cho biệt danh “Il Gioiello di Bari Vecchia”, hay “The Jewel of Bari” (Viên ngọc của khu Bari cũ). Anh là tài sản giá trị nhất của đội bóng, một cầu thủ trẻ, một tài năng “cây nhà lá vườn”  được thiên phú cho nhãn quan chiến thuật, kỹ thuật, và bản năng săn bàn. Việc chuyển sang một đội bóng lớn hơn ở Italy là điều sớm muộn gì cũng sẽ diễn ra.

Fabio Capello là người đầu tiên trao cơ hội cho Cassano, ông quyết định ký hợp đồng với cậu bé 19 tuổi này và đem cậu về Roma vào năm 2001 với mức phí chuyển nhượng 30 triệu euro. Điều này đã biến Cassano trở thành cầu thủ tuổi teen đắt giá nhất thế giới vào thời điểm đó.

Ảnh hưởng của anh tại thủ đô Italia không đến ngay lập tức, anh chỉ ghi được 6 bàn sau 30 trận ra sân trong mùa giải đầu tiên. Mùa giải thứ hai và thứ ba của anh ở “thành phố của sự vĩnh cửu” hiệu quả hơn nhiều vì anh bắt đầu cho thấy những khoảnh khắc tỏa sáng giống như khi mà anh đã kết liễu các hậu vệ đẳng cấp thế giới như Blanc và Panucci.

Cassano và Hoàng tử thành Roma – Francesco Totti trở thành một cặp song sát khét tiếng ở Serie A thời điểm đó. Những đường chuyền, những pha di chuyển không bóng, sự kết nối và khả năng hiểu ý nhau đến đáng kinh ngạc của cặp đôi này đã làm các khán giải tại Stadio Olimpico vô cùng phấn khích.  Bộ đôi người Italia này đã góp công lớn giúp Roma về nhì sau AC Milan trong một chiến dịch đáng nhớ vào mùa giải 2003-04, khi họ ghi được cả thảy 34 bàn thắng.

Bất chấp màn trình diễn chói sáng trong màu áo bã trầu, Cassano và Totti hoàn toàn không được trao cơ hội được đá cặp với nhau ở sân chơi các ĐTQG. Mặc dù Giovanni Trapattoni đã triệu tập cả hai lên tuyển, nhưng chỉ có Totti là được đá chính trong trận đấu mở màn tại Euro vào mùa hè năm 2004.

Nhưng điều này không có gì quá khó hiểu khi trong tay Trapattoni lúc đó đang sở hữu nhiều quân bài lợi hại trên hàng công như Alessandro Del Piero và Christian Vieiri, rõ ràng việc lựa chọn họ cho đội hình xuất phát là hợp lý hơn rất nhiều. Điều này đã khiến ngôi sao 21 tuổi bị đẩy lên ghế dự bị với những người đồng đội khác đá cùng vị trí như Marco Di Vaio và Bernardo Corradi.

Nếu không có khoảnh khắc điên rồ của Totti ở trận mở màn giải đấu của Italy gặp Đan Mạch, Cassano có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội tỏa sáng ở Euro 2004. UEFA thực hiện lệnh treo giò Totti 3 trận sau hành động nhổ nước bọt vào cầu thủ Đan Mạch Christian Poulsen của tiền đạo này, đồng nghĩa với việc anh sẽ vắng mặt toàn bộ phần còn lại của chiến dịch.

Cassano được trao cho một suất đá chính trong đội hình của Trapattoni ở hai trận tiếp theo. Mặc dù đã ghi bàn trong trận hòa 1-1 trước Thụy Điển và trận thắng 2-1 trước Bulgari, nhưng Cassano vẫn  không ngăn được việc Italy bị loại khỏi giải đấu. Một chiến dịch rất đáng thất vọng của đội hình tụ tấp nhiều ngôi sao đẳng cấp thế giới như Azzurri.

Một sự nghiệp ngày càng thăng tiến ở cấp CLB, cộng với việc đã có những màn trình diễn ấn tượng trong màu áo đội tuyển. Gần như Cassano đã có thể chạm đến đẳng cấp World-class trong thế giới bóng đá.

Thế nhưng tính cách của anh đã hủy hoại tất cả. Thất thường và rất nóng nảy, Cassano nổi tiếng với việc thường xuyên có xích mích với HLV và hay gây chuyện bên ngoài sân. Lượt về trận chung kết Cúp Quốc gia Italy năm 2003 trước AC Milan chẳng hạn, anh đã nhận thẻ đỏ và gây tranh cãi khi lấy tay tạo ra ký hiệu “Sign of the horns” để chĩa vào mặt trọng tài.

4 HLV nối nhau đến và đi sau khi Capello rời Roma năm 2004, và Luciano Spalletti, người đã đến để tiếp nhận công việc mà những người tiền nhiệm bỏ lại, ngay lập tức dính phải rắc rối với Cassano: “Ở đây ông không huấn luyện những cầu thủ vô dụng như ở Udinese. Đây không phải nhà ông. Đây là nhà tôi.”.

Việc vị tân huấn luyện viên này bị xem thường cũng không có gì là kì lạ, bởi đến cả một nhà cầm quân  nổi tiếng nghiêm khắc và độc tài như Fabio Capello cũng không thể trị nổi gã ngổ ngáo này. Có người còn kể rằng, thời còn làm việc cùng nhau ở Roma, Casanno đã nhiều lần hét “Fuck Off” vào mặt Don Fabio.

 Trên thực tế, HLV duy nhất mà Cassano không gây sự trong cả sự nghiệp của anh là Eugenio Fascetti, người đã đưa anh lên đội 1 ở Bari.

Xem tiếp phần 2 tài đây: Cassano - Sự sụp đổ của một thiên tài (phần 2)

(Theo từ liệu từ Thesefootballtimes)