[LTT - Become A Legend] Fernando Torres WB

By Trúc Phong | Thứ 3 - ngày 10/01/2017

Người ta nói rằng Atletico Madrid là nơi khai sinh tài năng của Torres, còn Liverpool là nơi đưa Torres lên đỉnh cao thế giới, như một trong số khoảng 4 tiền đạo đáng sợ nhất lịch sử Premier League (ba người kia là Nistelrooy, Henry và Alan Shearer, và cũng không ai dám đánh giá ai mới là người đáng sợ nhất trong 4 cái tên này), nhưng thực sự thì suốt những năm tháng đẹp nhất sự nghiệp của mình ở Liverpool cùng biểu tượng thành phố - Steven Gerrard, Torres đã không thể giành được bất kỳ danh hiệu nào. Thành tích tốt nhất của họ cùng với nhau là một lần trượt ngã trước cơ hội vô địch Premier League sau gần 20 năm chờ đợi ở năm 2009, và một lần vào đến bán kết Champions League trước khi bị Chelsea loại ở hiệp phụ. Thế nhưng, cần gì phải thêm những đóa hoa hồng thì chuyện tình yêu mới lãng mạn! Hoa hồng luôn tàn phai còn nhanh hơn nụ cười trên đôi môi nàng thiếu nữ trong ngày nàng tiễn chân mối tình đầu, nhưng chân thành thì vạn kiếp không phai. Hơn trăm năm lịch sử bóng đá, mỗi năm có đến hàng tá danh hiệu lớn xuất hiện, và tất nhiên, sẽ có khoảng hơn một trăm cầu thủ thuộc các đội bóng giành danh hiệu sung sướng nhận ra mình đã ghi dấu lịch sử như một người hùng. Nhưng rồi thì chẳng mấy ai nhớ đến họ cả! Người ta quên giống y như cách mà họ đã từng quên một người từng giành cú ăn ba lịch sử với Barcelona vào năm 2009 là Aliaksandr Hleb, nhưng lại nhớ thương da diết một Batistuta từng xuống tận Serie B cùng Fiorentina, để rồi khóc nức nở trong ngày mà CLB chủ quản của anh là AS Roma vượt qua Fiorentina của lòng anh để giành Scudetto; người ta có thể sẽ sớm quên Robin Van Persie đã giúp Man Utd giành chức vô địch Premier League thứ 20 vào năm 2013 như thế nào, nhưng họ chẳng bao giờ quên hình ảnh anh đứng dậy mạnh mẽ như thế nào sau 8 năm chấn thương khủng khiếp và một mùa giải rực rỡ ở Arsenal năm 2012. Ở Man Utd, nơi mà Persie có danh hiệu, anh chỉ là một cầu thủ giỏi, nhưng ở Arsenal, nơi mà anh trắng tay suốt một nửa sự nghiệp, anh là một biểu tượng.

Fernando Torres ở Liverpool cũng vậy!

Chỉ cần được một lần nhìn thấy ở Anfield, nơi mái tóc vàng tung bay và nụ cười thiên thần của chàng trai chỉ cần một lời nói đùa cũng làm anh đỏ mặt, phần lớn người xem bóng đá sẽ nhận ra tình yêu thực sự với trái bóng là như thế nào. Nó không đơn giản là một cuộc chạy đua xem ai ghi được nhiều bàn thắng hơn, hoặc ai thâm sâu khó lường hơn trong chiến lược đăng quang! Tình yêu không phải là sự chiếm lĩnh hay toan tính thiệt hơn! Nó đơn giản chính là những giây phút rung động thực sự khi được nhìn thấy người trong mộng, được nhìn thấy họ sống cuộc đời của họ, và mỉm cười. Fernando Torres ở Liverpool không khéo léo như Dennis Bergkamp, không mạnh mẽ như Didier Drogba, không đắt giá như Paul Pogba, cũng không nhiều danh hiệu như Wayne Rooney, nhưng lại là người khiến bạn nhớ thương da diết những khoảnh khắc chỉ còn là quá khứ, nơi mà mỗi bước chạy của anh đều thanh thoát và du dương như một khúc ca hồn nhiên đầy khao khát của người nghệ sĩ lang thang nào đó trên các con phố châu Âu những năm cuối thế kỷ trước.

Đó cũng là lý do mà sau này, khi Luis Suarez đến tỏa sáng rực rỡ và mang đến cơ hội vô địch lớn lao lần thứ 2 của thế kỷ, rất nhiều người Liverpool đã nhớ thương da diết đến Torres thay vì đoái hoài đến nhất đại công thần của họ. Khi bạn đã lỡ yêu thật lòng một người con gái, thì bất kỳ cô gái tuyệt vời nào xuất hiện sau đó, đối với bạn, chỉ có thể trở thành duyên cớ cho bạn nhớ thêm về người con gái đó mà thôi!

Một sản phẩm của LTT - Become A Legend: