[I Love FO3] Dennis Bergkamp WL

By Trúc Phong | Thứ 2 - ngày 09/01/2017

Năm 1993, khi Bergkamp bước ra khỏi Hà Lan để chinh phục thế giới, Johan Cruyff, người biết rõ sự khác biệt quá lớn trong triết lý giữa hai nền bóng đá, đã khuyên anh không nên đến Italy. Lời khuyên từ người thầy lớn này không có tác dụng. Bergkamp thời điểm đó chỉ nghĩ đến Serie A – giải đấu vốn luôn khắc nghiệt nhất cho những cầu thủ tấn công. Thế nhưng. thời điểm đó, Bergkamp không biết rằng, anh chuẩn bị bước chân vào một đội bóng ở giữa một đất nước mà như Tommasso Pellizzari gọi là "đang ở trong cuộc chiến về tôn giáo bóng đá”.

Trong suốt lịch sử phát triển của mình, Italia là một đất nước tôn sùng chủ nghĩa thực dụng trong bóng đá. Tại sao phải tấn công hoa mỹ nếu như bạn sẽ thất bại thảm hại vì nó?

Với người Italy, nếu bạn muốn giải trí, hãy đến rạp hát.

Nhưng rồi AC Milan của HLV Arrigo Sacchi xuất hiện. 4 năm ngự trị ở đỉnh cao Serie A của "đội bóng ngoài hành tinh" đã khiến cho đất nước hình chiếc ủng rung động mãnh liệt: Rằng người ta vẫn có thể giành chiến thắng bằng lối bóng đá tấn công hoàn toàn duy mĩ thay vì phòng ngự tiêu cực như truyền thống.

Bergkamp đã được Ernesto Pellegrini, chủ tịch Inter thời điểm đó, đưa về Italia, như một hi vọng mong manh cuối cùng để tạo ra Inter Milan mới, một Inter tấn công, pressing và hào hoa phong nhã tương tự như những gì mà AC Milan đã làm được. Pellegrini nói:

Vì đó là số 10 hay nhất của bóng đá thế giới.

Nhưng rồi, mùa bóng 1993-94 trở thành thảm họa cho cả Inter lẫn Bergkamp. Không có bất kỳ sự thay đổi nào về lối chơi ở Inter. Vẫn là sự thực dụng tàn nhẫn từ mùa bóng trước. Bergkamp hoàn toàn bị cô lập. Anh nói:

Mỗi tôi và Sosa đứng trên đó. trước mặt là năm hậu vệ đối phương. Đôi lần, có thêm hai người dâng lên. Còn lại, tất cả vẫn ở phần sân của mình. Là một khoảng trống mênh mông ở giữa sân. Lối chơi đó kết liễu tôi, kết liễu cả Inter.

Bergkamp cũng gặp khó khăn khi hòa nhập với đồng đội ở Inter. Là một người hướng nội, lại vấp phải khác biệt về văn hóa, anh đã chẳng bao giờ nở nổi một nụ cười với những người đồng đội của mình. Sosa - tiền đạo đá cặp với anh nói:

Lạ lùng, cô độc. Anh ta không nói, cũng chẳng cười. làm sao tôi có thể chơi với người như vậy chứ?

Bagnoli bị sa thải, Bianchi - người lúc nào cũng huênh hoang mỗi nửa tiếng rằng mình từng là thầy của Diego Maradona - trở thành tân HLV của Inter. Nhưng rồi chẳng có gì thay đổi cả! Bergkamp, với những chấn thương liên tiếp và kiệt sức sau World Cup 1994, chỉ ghi được 5 bàn trên tất cả các mặt trận. Mối quan hệ với Bianchi cực kỳ tồi tệ. Tháng 6/1995, Bergkamp cùng người đại diện có một cuộc trò chuyện với chủ sở hữu mới của Inter, Massimo Moratti. Quan điểm của Bergkamp là rất rõ ràng: hoặc Inter sa thải Bianchi, đem về những cầu thủ mới, hoặc là anh ra đi. Moratti gần như bị thuyết phục. Nhưng một cuộc điện thoại đã làm thay đổi tất cả.

Người gọi cho Moratti năm đó là một cái tên mà ngày nay không mấy người biết đến, nhưng chắc chắn là người mà các cổ động viên Arsenal mang ơn nhất sau Arsene Wenger, HLV Bruce Rioch. Cái giá 7.5 triệu bảng vào cuối thế kỷ trước cho một tiền đạo chỉ ghi được 5 bàn thắng. Cả Moratti lẫn Rioch đều tin rằng mình gặp may.

Có thể nói, vụ chuyển đến Arsenal của Bergkamp được xem như là "cuộc thoái lui của kẻ thất bại" tương tự như Michael Owen sau này. Arsenal thời đó có thể xem là một đội bóng... siêu phòng ngự (đối lập hoàn toàn với ngày nay) chẳng khác gì Inter ở Serie A.

Song, dần dần thì sự xuất hiện của Bergkamp ở Arsenal đã làm cả 2 thay đổi gần như toàn diện. Ray Parlour, người chơi bóng cho Pháo thủ từ thời Graham nhận xét:

“Bergkamp giúp chúng tôi nhận ra cú chạm bóng đầu tiên không có nghĩa là chỉ đẩy bóng rồi chạy thật nhanh như thông thường. Anh ấy sử dụng cú chạm bóng đầu tiên để qua người, để đưa mình vào vị trí thuận lợi nhất. Cách cậu ấy tập luyện hàng ngày, và trình diễn với trái bóng mỗi tối thi đấu làm chúng tôi nhận ra nhiều điều lý thú”.

Tháng 10/1996, Arsene Wenger, với triết lý bóng đá tấn công rực lửa, chế độ ăn uống khoa học và phong cách huấn luyện - giám sát sinh hoạt kỷ luật xuất hiện. Bergkamp nhanh chóng hòa nhập với tác phong làm việc và thái độ quản lý cầu thủ như một người bố Á Đông của Wenger, lại liên tục được hỗ trợ từ những bản hợp đồng mới cực kỳ hiệu quả như Overmars, Anelka, Pires, Henry... "Con lừa của Serie A" biến mất khỏi thế giới, và một thiên tài, một Van Gogh của bóng đá xuất hiện.

Có thể nói, Bergkamp đã dung hợp hoàn hảo, cũng là nhân tố quan trọng nhất của triết lý bóng đá tấn công và khoa học quản lý con người kiểu Arsene Wenger. Năm 1996, người ta nói, nụ cười của Bergkamp những tưởng đã chết từ lâu bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Năm 1997, anh lập hattrick. Cũng trong năm đó, anh lật đổ “King Eric” và Manchester United để Arsenal vô địch mùa giải 1997-1998, còn bản thân anh trở thành cầu thủ hay nhất mùa giải. Cũng trong thời gian đó, lần đầu tiên, người Anh, bóng đá Anh và truyền thông Anh hiểu được rằng, bóng đá, về cơ bản, không chỉ là chuyền và chạy.

Bốn năm sau khi dẫn dắt Arsenal đến chức vô địch Premier League, Bergkamp lại tái hiện kì tích đó khi một lần nữa. Năm 2003 Pháo thủ lại đoạt thêm một chức vô địch FA Cup với một Bergy đã gần 34 tuổi và hợp đồng gần chấm dứt. Nhưng Arsenal không thể để Dennis ra đi và kéo dài hợp đồng thêm một năm nữa. Bergkamp đáp lại sự tin tưởng mà mọi người đặt lên mình bằng một mùa giải xuất sắc khác: “The Invincibles” - 49 trận đấu bất bại và chiếc cup vàng EPL duy nhất trong lịch sử bóng đá. Người ta nói, thế giới bóng đá có những cầu thủ chơi bóng khiến người ta có cảm giác gần như là không tốn sức: Redondo của Real Madrid là người đầu tiên. Và người thứ hai chính là Dennis Bergkamp: anh chậm rãi, từ tốn, nhẹ nhàng, nhưng quả bóng trong đôi chân anh thì biến ảo khôn lường.

Thierry Henry, một người đã từng chơi cùng với những số 10 vĩ đại như Ronaldinho, Zidane và Del Piero, nhưng chỉ dành những lời như thế này cho duy nhất một mình Bergy:

Đôi khi có những cầu thủ bạn không cần phải nói, chỉ cần xem anh ấy thi đấu là đủ – đó là trường hợp của Dennis. Nếu bạn đang trên sân, trên ghế dự bị hay theo dõi qua TV, bạn đều có thể học Dennis Bergkamp, với cái cách anh ấy có thể đánh bại cả một đội bóng chỉ với một đường chuyền, điều đó thật đáng kinh ngạc.

Còn Arsene Wenger, trong cái ngày Bergy rời bỏ sự nghiệp, ông nói:

“Chiến tích lớn nhất của Bergkamp trong 11 năm ở London không phải là 3 chức vô địch Premier League, hay 4 FA Cup, mà là anh ấy đã thay đổi, vẽ ra con đường thành công mới cho Arsenal. Thậm chí, nhờ Bergkamp, một Premier League khô cứng thời kỳ đầu cũng được tiếp cận thứ bóng đá của những nghệ sỹ”. 

Một sản phẩm của I Love FO3: