Nhanh hơn, cao hơn, mạnh mẽ hơn (P.1)

By Nguyễn Nam Khánh | Thứ 2 - ngày 09/01/2017

(Lược dịch từ bài viết FASTER, HIGHER, STRONGER The Olympian evolution of Cristiano Ronaldo của tác giả Thore Haugstad được đăng tải trên Twenty Minutes Read)

Carlos Queiroz lần đầu gặp Cristiano Ronaldo là khi anh còn là một cậu bé 15 tuổi đang chơi bóng cho đội trẻ Sporting Clube de Portugal. Trong quá khứ, chính tại nơi này vị HLV người Bồ Đào Nha đã từng chứng kiến sự trưởng thành của không ít tên tuổi lớn trong thế giới bóng đá, như Luis Figo và Rui Costa, nhưng lần này, Queiroz kết luận, thằng nhóc này còn xuất sắc hơn thế. Sau này, hai người sẽ còn làm việc chung với nhau ở Manchester United và ĐTQG Bồ Đào Nha, nơi mà ông sẽ còn phải ngạc nhiên hơn nữa về sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Cristiano nhằm tự hoàn thiện bản thân. Ông chưa bao giờ quên những ngày trước trận chung kết Champions League 2008, gặp Chelsea ở Moscow, khi Cristiano tập đá phạt để làm quen với quả bóng của trận chung kết. Queiroz đã ngày đêm nghiên cứu về các cơ chế sinh học của những cầu thủ vĩ đại trong quá khứ để giúp anh hoàn thiện hơn về mặt kỹ thuật. Khi họ mới bắt đầu mọi thứ, kết quả thật thảm hại. Những cú sút phạt bay quá cao và xa khỏi khung thành, 2 ngày trôi qua mà không có dấu hiệu tích cực gì. Cuối cùng, vào ngày thứ 3, quả bóng bắt đầu đi đúng hướng và găm thẳng vào lưới. “Khí động học - lượng không khí phân phối trong mỗi quả bóng luôn không giống nhau, làm việc với điều này quả là một cơn ác mộng, nhưng điều quan trọng hơn cả, là Ronaldo không bao giờ từ bỏ. Ngay cả sau 2 ngày hoàn toàn không thu được thành quả nào.” Queiroz nói trong cuộc trả lời phỏng vấn với tờ Daily Mail. “Đó là thứ đã tạo nên niềm vui thú ở Ronaldo. Tôi luôn cho rằng chính cậu ấy mới là người thúc đẩy các huấn luyện viên chứ không phải là ngược lại.”

Nền tảng của Queiroz đóng yếu tố rất quan trọng trong việc đưa Ronaldo về Old Trafford. Vị chiến lược gia gốc Mozambique có kiến thức sâu rộng trong lĩnh vực đào tạo bóng đá trẻ Bồ Đào Nha. Lần đầu tiên đảm nhiệm vai trò huấn luyện viên, ông đã có đến 2 danh hiệu vô địch World Cup U-20 cùng ĐTQG U-20 Bồ Đào Nha vào các năm 1989 và 1991, đồng thời đưa những cái tên như Rui Costa, Figo, Fernando Couto, Jorge Costa và João Pinto ra ánh sáng. Qua hai giải đấu này, Queiroz đã thể hiện khả năng tổ chức phòng ngự xuất sắc của mình. Trong 12 trận đấu, Bồ Đào Nha đã giữ sạch lưới đến 10 trận và chỉ để lọt lưới 4 bàn. Những thành công này là bước đệm để đưa ông ngồi vào chiếc ghế huấn luyện viên trưởng của ĐTQG Bồ Đào Nha vào giai đoạn 1991-1993, và sau đó là Sporting Lisbon từ năm 1994 đến 1996. Sau khi chứng kiến sự tỏa sáng của Ronaldo trong trận giao hữu giữa Manchester United và Lisbon vào tháng 8 năm 2003, các cầu thủ của MU đã có một hành động khá hóm hỉnh, đó là tiến đến và xin chữ ký của cậu bé này, kể từ lúc đó, Queiroz và Sir Alex Ferguson đã theo dõi tên nhóc trong nhiều tháng. “Bí mật về tài năng của cậu ấy đã được tôi nhận ra vào đêm hôm ấy.” Alex Ferguson cho biết. “Chúng tôi nhất định phải hoàn tất thương vụ này.

Cristiano chuyển đến Old Trafford với giá 12,24 triệu bảng Anh vào ngày 12 tháng 8 năm 2003. (Những bảng hợp đồng khác của Sir Alex cũng trong mùa hè năm đó là Tim Howard, Kleberson, Eric Djemba-Djemba và David Bellion.). Bốn ngày sau, cầu thủ người Bồ Đào Nha có màn ra mắt ở Premier League trong trận đấu gặp Bolton của Sam Allardyce khi vào sân thay cho Nicky Butt. Anh ngay lập tức gây ấn tượng. Táo bạo và không biết sợ hãi, anh làm các hậu vệ của đối phương phải chóng mặt với đôi chân nhanh nhẹn và những pha đảo bóng liên tục. Hậu vệ cánh phải Nicky Hunt bị dày vò đến phát điên và Kevin Nolan đã phải kéo ngã Ronaldo, nhận một quả Penalty mà Ruud van Nistelrooy sút hỏng. Man United thắng 4-0 và cầu thủ trẻ của họ trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi trong cả thị trấn, “Có vẻ như các fan hâm mộ đã có một người hùng mới”, Ferguson thổ lộ, “Đó là một sự khởi đầu tuyệt vời, gần như không thể tin được."

Khi anh đến, lối chơi của Ronaldo chủ yếu dựa vào kỹ thuật và tốc độ. Body gầy trơ xương, cơ bắp vẫn chưa phát triển. Rê bóng là kỹ năng nổi bật nhất mà anh có, những pha đảo bóng đã trở thành thương hiệu của Cristiano tại Man United. Anh gây khó chịu cho khá nhiều người, nhưng đồng thời cũng tạo ra không ít sự phấn khích. Với trái bóng, những pha xử lý cuối cùng của anh vẫn còn nhiều bất ổn và khả năng ra quyết định sẽ xử lý như thế nào tiếp theo còn khá yếu kém. Đã có rất nhiều người cáo buộc cầu thủ người Bồ chơi bóng quá cá nhân và màu mè. Ngoài ra, người ta còn cho rằng anh vô kỷ luật và không đáng tin. Gary Neville, trước đây được hỗ trợ bởi David Beckham, ngày càng bực tức bởi sự non nớt của tên nhóc này và cảm thấy hoàn toàn mất kiên nhẫn. Có một lần, Ronaldo cố gắng thực hiện một pha đánh gót kỹ thuật thay vì một cú đệm lòng đơn giản để ghi bàn, Neville nổi điên: “Mày đang làm cái quái gì thế? Ở đây bọn tao không chơi bóng kiểu đó.”

Nhưng trên sân tập thì khác, Ronaldo không làm bất cứ điều gì khiến cho người ta phải phàn nàn cả. Tính chuyên nghiệp của anh được thể hiện qua sự quyết tâm đến lạ thường. Khi các cầu thủ khác vào phòng tắm, Ronaldo vẫn còn ở ngoài sân tập, mang tạ vào chân và tập đảo bóng. Roy Kean, người luôn nổi tiếng với sự khắc khe trong tính cách, đã viết trong cuốn tự truyện của chính anh mang tên The Second Half được xuất bản năm 2004: “Sau vài ngày đầu tiên, xem thằng nhóc ấy chơi bóng, quan sát cách nó luyện tập, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu tôi: “Thằng nhãi này sẽ trở thành một trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trong tương lai.”… Cậu ta thật tuyệt vời. Không lâu sau, cậu ta đã trở thành một trong những cầu thủ làm việc chăm chỉ nhất ở United. Hầu hết những cầu thủ mà tôi biết đều là những gã rất siêng năng, nhưng Ronaldo thì khác, cậu ta có cả tài năng thiên phú và sự cần cù.”. Gary Neville, sau này đã dần có cảm tình với Ronaldo, đã nói rằng, tại Carrington, “Ronaldo là một cỗ máy”. Anh cũng sớm đặt cho mình những mục tiêu về danh hiệu cá nhân mà mình muốn đạt được trong tương lai. “Cậu ta luôn tỏ ra thích thú với việc trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới”, Neville viết trên tờ Daily Mail. “Tên nhóc ấy không hề lo ngại điều gì về việc nói với chúng tôi trong phòng thay đồ hay giới truyền thông, rằng đấy là mục tiêu của mình”.

Ronaldo đặc biệt chú trọng đến việc rèn luyện thể chất. Mick Clegg, huấn luyện viên thể lực của United từ năm 2000 đến 2011, cho biết văn hóa luyện tập thể hình của CLB đã rất nổi tiếng từ trước khi cầu thủ người Bồ Đào Nha xuất hiện, dẫn đầu bởi Keane, Ryan Giggs và Beckham, nhưng khi Ronaldo đến, mọi thứ đã được nâng lên một cấp độ khác. “Cậu ấy luôn tuân theo mọi bài tập mà tôi chỉ định, thậm chí còn hơn thế nữa.” Clegg nói với tờ The Sun. “Cậu ấy sống và thở với bóng đá 24/7, sự nỗ lực của cậu ấy thật đáng kinh ngạc.”. Hai người phát triển một mối quan hệ gần gũi, nếu HLV háo hức được truyền thụ những kiến thức mà ông có cho một ai đó, ông đã được tặng một học sinh mẫu mực. Clegg trả lời phỏng vấn với BBC: “Cậu ấy luôn có tư tưởng: ‘Mình cần khiến bản thân trở nên thật đặc biệt, và mình sẽ học tất cả mọi thứ mình cần để trở nên đặc biệt. Mình sẽ phải tổ chức, sắp xếp từng ngày, từng tuần, từng tháng và từng năm, mình phải trở nên xuất sắc nhất bằng mọi cách mà mình có thể làm’. Cậu ấy đã có sẵn cho mình một kế hoạch.”

Thời gian của Cristiano ở Old Trafford có thể được chia ra làm hai giai đoạn. Trong ba mùa giải đầu tiên, từ năm 2003 đến 2006, anh là một cầu thủ chạy cánh. Mặc dù được xem là một nỗi thất vọng trong đội hình khi đó, như Gary Neville đã nhận xét, nhưng Sir Alex Ferguson vẫn cho anh ra sân 29 trận ngay trong mùa giải đầu tiên. (Bốn trong năm mùa giải tại Anh, anh chơi từ 29 đến 34 trận, bằng chứng cho sự bền bỉ và hiểu biết về vị trí của chính mình). Mùa giải đầu tiên kết thúc, Ronaldo ghi được 4 bàn thắng. Mùa tiếp theo anh ghi 5 bàn, sau đó là 9 bàn vào mùa giải 2005/2006. Quá trình phát triển của cầu thủ người Bồ Đào Nha diễn ra ổn định và liên tục.

Trong khoảng thời gian này, có một điều khá nghịch lý về Cristiano. Nhìn bề ngoài, vũ khí chính của Ronaldo là những pha đi bóng đầy tốc độ, là một phong cách mà khá nhiều cầu thủ trẻ luôn muốn bắt chước ở anh. Những pha solo của Ronaldo luôn rất đẹp mắt, nhưng chúng lại hiếm khi nào giúp anh ghi bàn. Thứ giúp anh ghi bàn lại là sự nhạy bén và khả năng chọn vị trí trong vòng cấm. Tuy vẫn là một cầu thủ khéo léo, nhưng khả năng di chuyển không bóng của Ronaldo ngày càng được hoàn thiện.

Các hậu vệ cánh luôn rất ngán ngẩm khi phải đối đầu với Ronaldo. Năm 2004, United tiến vào trận chung kết cup F.A, đối thủ của họ là Championship Millwall. Người được giao nhiệm vụ theo kèm Ronaldo, Robbie Ryan, cho biết ngay từ đầu anh đã đoán được rằng mình sẽ gặp rất nhiều khó khắn với gã cầu thủ người Bồ này. “Tôi nhớ đã xem Ronaldo khi cậu ấy lần đầu xuất hiện trên truyền hình, và rõ ràng là cậu ấy đang vào form,". Ryan nói với tờ Independent vào năm 2012. "Tất cả đột ngột thay đổi đến chóng mặt chỉ trong một vài tháng, tháng hai, tháng ba, cậu ta bắt đầu thực sự đánh bại các cầu thủ phòng ngự và ghi bàn. Ronaldo cao, tôi không nhận ra thật sự cậu ta cao đến mức nào, và tôi sẽ không nói rằng cậu ấy gầy gò. Lúc đó cậu ta vẫn chưa có được vóc dáng chuẩn như bây giờ, nhưng cậu ta thật sự khá cao lớn."

United thắng 3-0 và Cristiano là người ghi bàn mở tỷ số. Ryan được thay ra ở phút 74. "Tôi chưa bao giờ phải đối đầu với một cầu thủ nào khó nhằn đến thế trong cả sự nghiệp," anh cho biết. "Thật may là tôi đã được thay ra trước khi phát điên.

Một số cầu thủ đã thử hăm dọa Cristiano. Trong một trận đấu vào mùa giải 2003/04, tiền đạo James Scowcroft của Leicester City, được chỉ đạo từ HLV Micky Adams, chào đón anh bằng thử thách “chào mừng đến Anh”. “Tôi đã làm tất cả những điều được chỉ đạo”, Scowcroft trả lời phỏng vấn với tờ Independent, “Nhưng cậu ta đã chạy ra xa 20 yards trước khi tôi kịp xoạc bóng”.

Mùa hè năm 2006, ở tuổi 21, Cristiano lên đường tham dự World Cup diễn ra tại Đức, nơi mà ĐTQG Bồ Đào Nha dưới sự dẫn dắt của HLV Luiz Felipe Scolari sẽ lọt vào vòng bán kết. Tất nhiên, chặng đường của họ không thiếu sự kịch tính. Trong trận tứ kết đối đầu với đột tuyển Anh, Ronaldo bị cáo buộc là đã âm mưu khiến cho người đồng đội ở Man United Wayne Rooney bị truất quyền thi đấu, để rồi sau đó nháy mắt hướng về phía băng ghế dự bị tuyển Bồ. Đám đông cổ động viên người Anh như nổi điên lên. Tờ The Sun đăng tải hình ảnh cái nháy mắt của Cristiano trong khung tròn phi tiêu, với tiêu đề “cậu bé đồng tính người Bồ Đào Nha”. Tình hình lúc đó tệ đến mức đích thân Ferguson phải bay đến Algarve để thuyết phục anh trở lại Manchester. (Sir Alex lúc đầu gửi một loạt những tin nhắn, nhưng sau đó phát hiện ra anh đã chuyển sang dùng lại số cũ).

Ronaldo chấp nhận quay lại. Trận đấu trên sân khách đầu tiên của mùa giải, đối đầu với Charlton Athletic. “Đương nhiên, lúc đó khán giả la ó rất dữ dội.”, Sir Alex hồi tưởng lại trong một bộ phim tài liệu của ITV. “Nhưng trước khi hiệp 1 kết thúc, cậu ấy nhận bóng, vượt qua một hậu vệ và tung ra một cú sút tuyệt vời mặc dù sau đó bóng đi trúng xà ngang –  tất cả mọi người đều câm lặng. Họ sợ hãi.

Trước đó, vào tháng tám, Cristiano đã quay trở lại với đội hình United. "Cậu ta bước vào phòng thay đồ và tôi nghĩ: ‘Trời ạ, điều gì đã xảy đến với thằng nhóc vào mùa hè vậy?’, ” Gary Neville viết trên Daily Mail. “Lúc mới đến đây, cậu ta mỏng cơm và rắn rỏi. Bây giờ thì cậu ta  trông cứ như một tay võ sĩ boxing hạng Light heavyweight. Cậu ta đã to lớn hơn rất nhiều chỉ trong mùa hè và có vẻ như được nhìn thấy một người lớn lên chỉ trong vài tuần”.

Những pha biểu diễn kĩ thuật màu mè và rườm ra biến mất. Cristiano bật nhảy cao hơn, nhanh hơn, mạnh mẽ hơn và cao lớn hơn. Những cú đá phạt bắt đầu tìm vào khung thành nhiều hơn. Anh có thể tung ra những cú sút chìm hiểm hóc, hoặc thậm chí là những cú sút xa như búa bổ khiến thủ môn chỉ còn biết đứng nhìn.

Bản năng của anh cũng đã được thay đổi. Tuy vẫn hoạt động ở bên cánh  nhưng khi đối mặt với các hậu vệ ở khu vực Final third, anh không còn tìm cách tung ra những quả tạt nữa, mục tiêu bây giờ của anh là sút bóng và ghi bàn. Dường như đã có cả một quá trình biến đổi về tâm lý bên trong Cristiano vào mùa hè ấy, anh định nghĩa lại bản thân mình từ một cầu thủ chạy cánh khéo léo thành một cây săn bàn tàn nhẫn. Điều này cũng khiến lối chơi của anh trở nên trực diện hơn, với nhiều bàn thắng hơn. Đến cuối tháng 5/2007, anh ghi 17 bàn thắng, và Man United đã giành lại danh hiệu từ Chelsea của José Mourinho.

Mùa hè năm sau đó, mọi người đặt câu hỏi liệu khả năng của Cristiano còn có thể tiếp tục tiến xa hơn nữa không sau một mùa giải thành công rực rỡ như vậy. Khởi đầu mùa giải mới khá tồi tệ cho cả anh và United.  Họ bị cầm hòa 0-0 ngay trên sân nhà trước Reading trong trận đấu khai màn và sau đó tiếp tục hòa 1-1 trước Portsmouth. Trong trận đấu đó, ở phút 85, Cristiano húc đầu vào tiền vệ Richard Hughes và bị trọng tài Steve Bennett rút thẻ đỏ đuổi khỏi sân.  Anh bị treo giò 3 trận và Man United thất thủ trước Man City của Sven-Göran Eriksson trong trận đấu tiếp theo. Họ thua 0-1.

Án phạt đã cho Cristiano thêm nhiều thời gian hơn để luyện tập. René Meulensteen, huấn luyện viên người Hà Lan trong đội ngũ huấn luyện của United, biết anh muốn trở thành cầu thủ hay nhất thế giới. “Tôi nói với cậu ta: ‘Này nhóc, tôi có thể giúp cậu hiện thực hóa điều đó’.” Ông trả lời phỏng vấn với  Telegraph. Ông vạch ra cho Cristiano một biểu đồ luyện tập. Nó bao gồm các yếu tố chiến thuật: ý thức, sự thấu hiểu, và ra quyết định; các yếu tố thể lực; các yếu tố cá tính: tinh thần chiến thắng và thái độ; và các yếu tố kỹ thuật: chuyền bóng, sút bóng, di chuyển, và kỹ năng đi bóng. Điểm mạnh nhất trong khả năng anh ấy là gì? “Kĩ thuật”, Ronaldo đáp lời.

Meulensteen chỉ trích anh chơi bóng chỉ để biểu diễn trước đám đông. Gã thanh niên thích biểu diễn kỹ thuật cá nhân đã không còn, nhưng bây giờ, Ronaldo khao khát những lời tâng bốc của các cổ động viên. “Ronaldo, tôi đã xem xét kỹ lưỡng tất cả những bàn thắng mà cậu ghi được ở mùa giải năm ngoái, và cậu chỉ ghi được 23 bàn chỉ vì cậu muốn bàn thắng nào cũng phải là một siêu phẩm.” Meulensteen nói. “ ‘Nhìn tôi này! Vào góc cao!’ Những cá nhân quan trọng nhất chính là những người làm việc vì tập thể, chứ không phải vì bản thân họ. Cậu đang nghĩ ngược lại. Không không không. Đặt tập thể lên trên tất cả và sau đó tự khắc tập thể sẽ nâng cậu lên một tầm cao mới. ' "

Sự thay đổi từ một gã cầu thủ thích thể hiện sang một sát thủ đã được diễn ra. Cái Meulensteen muốn là sự sắc sảo. Ông bắt Cristiano phải suy nghĩ như một Poacher, như Gary Lineker hay Van Nistelrooy. “Không quan trọng cậu ghi bàn như thể nào hay ghi bàn ở vị trí nào, chỉ cần quả bóng cuối cùng vẫn sẽ trong lưới, thế là đủ.” Ông nói.  Ông hỏi Cristiano về mục tiêu mà anh muốn đạt tới. “Em nghĩ em có thể ghi được 30 hay 35 bàn gì đó”, Cristiano đáp. Meulensteen không đồng ý: “OK. Tôi nghĩ cậu có thể ghi được hơn 40 bàn. Tuần này, sau mỗi buổi tập, chúng ta sẽ làm việc riêng về khâu dứt điểm”.

Họ đã ra sân tập. Một số buổi tập bao gồm việc Cristiano sút bóng từ các vị trí khác nhau và bằng nhiều cách khác nhau: volley, lốp bóng, một chạm. Mỗi bài tập lặp đi lặp lại 3-4 lần. Anh  được yêu cầu hình dung ra tình huống bóng cụ thể và những gì anh muốn làm. Meulensteen dán 4 màu vào 4 góc khung thành và yêu cầu Ronaldo hét to màu nào anh định sút bóng vào trước khi dứt điểm. Theo vị huấn luyện viên này, bài tập cùa ông có thể giúp cầu thủ người Bồ  rèn luyện khả năng tư duy trong lúc thi đấu cũng như bản năng ghi bàn.

Lấy bằng chứng là những kỷ lục ghi bàn của Cristiano, sự thúc đẩy về mặt tư duy cần vài tuần để hình thành. Bàn thắng đầu tiên của anh ở mùa giải năm đó được ghi trong trận đấu thứ tám, đối đầu với Birmingham, nơi anh ghi bàn nhờ vào một sai lầm của hàng thủ đối phương. Tiếp theo đó là cú đúp vào lưới Wigan - một cú đánh đầu và một pha đệm bóng cận thành. Ngay sau đó, thêm một cú đúp nữa tại Champions League, trong trận đấu gặp Dinamo Kiev, một cú đánh đầu ngược dũng mãnh và một quả Penalty. Các bàn thắng xuất hiện ngày càng nhiều, với đủ mọi cách thức: Dứt điểm một chạm, đánh đầu, penaty, sút phạt. “Ronaldo không thể ngừng ghi bàn.” trở thành một câu bình luận quen thuộc. Chuyện gì phải đến cuối cùng cũng đến, Cristiano có cho mình cú hattrick đầu tiên vào ngày 12 tháng 1 năm 2008. Nó đến trong trận thắng hủy diệt 6-0 của MU trước Newcastle United tại Old Trafford. 6 tuần sau, trong trận lượt về diễn ra tại ST Jame’Park, anh bị mất thằng bằng khi cố nhận bóng từ một đường chuyền dài. Đám đông khán giả la ó khi Cristiano ngã xuống đất. Ba giây sau United lấy lại thế trận và Cristiano, bật dậy, nhận bóng, vượt qua Steven Taylor và ghi bàn.

Có một số bàn thắng vô cùng đáng nhớ trong số những bàn thắng mà Ronaldo đã ghi được. Trong trận tứ kết Champions League, diễn ra tại Roma, Paul Scholes lốp bóng vào từ cánh; anh xông vào vòng cấm, bật cao và đánh đầu ghi bàn mở tỷ số. Trong trận chung kết gặp Chelsea, khả năng không chiến của Cristiano một lần nữa lại phát huy hiệu quả, anh đánh đầu ghi bàn sau pha tạt bóng từ Wes Brown. Khi mùa giải kết thúc, United giành cú đúp danh hiệu. Ngôi sao người Bồ ghi được 31 bàn thắng tại giải quốc nội, còn tính trên mọi đấu trường, anh ghi 42 bàn. Năm 2008, anh giành được hai danh hiệu Ballon d'Or và FIFA World Player of the Year.

Mùa giải cuối cùng của Cristiano ở Old Trafford có hiệu suất không mấy ấn tượng. Những tin đồn về việc anh sẽ cập bến Real Madrid liên tục xuất hiện vào thị trường chuyển nhượng mùa hè đã khiến nhiều người nghĩ rằng việc Ronaldo chuyển sang thi đấu ở Tây Ban Nha sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Anh ghi 18 bàn ở giải quốc nội, và 26 bàn tổng cộng trên mọi đấu trường, trong đó đáng nhớ nhất là cú nã đại bác từ khoảng cách 40 yards vào lưới Porto. Bàn thắng này là minh chứng cho sự nỗ lực luyện tập không ngừng nghỉ của Cristiano: Không nhiều cầu thủ có thể ghi bàn từ khoảng cách đó. Anh rời Old Trafford với tư cách là một siêu sao trong thế giới bóng đá, sánh ngang một vận động viên Olympic cổ đại. Mọi thứ anh đạt được ngày hôm nay, đều tự mình dựng nên.

(Còn tiếp...)